_ 2 tuần sau
- ...Bây giờ nghĩ lại thì...
- Tôi nghe nói hôm nay anh trai tôi có bài phát biểu...
Cách đây vài ngày,
Tôi ngồi cạnh anh trai mình như thường lệ.
Tôi đang vẽ trên vải bố.
Jungkook: Ngày 13 tháng 10...Bài phát biểu của Liên Hiệp Quốc...
Jungkook: Chae-ah
Jungkook vuốt ve đầu Chae-ah.
Tôi nói một cách thận trọng.
- Này, tại sao?
Jungkook: Anh ấy có bài phát biểu vào ngày kia.
Jungkook: Vậy cậu có thể ở nhà một mình được không?
- Tất nhiên rồi~
- Mọi chuyện vẫn luôn như vậy, vậy bạn lo lắng điều gì?
Jungkook: ...Vẫn còn...
Jungkook: Hay là anh chàng to con mà tôi gặp lần trước?
Tôi gọi cô thư ký cao ráo đến nhà.
- Không, không!!
- ..Ừm..người đó..
Jungkook: Vậy còn thư ký Do thì sao?
- KHÔNG..
- Tôi chỉ muốn được ở một mình.
Jungkook: Oppa, em thực sự rất lo lắng...

- Vậy thì cứ 30 phút một lần bạn có thể gọi điện cho tôi để nói rằng tôi vẫn khỏe.
- Như vậy có được không?
Jungkook: ...
Jungkook: Tớ sẽ đặt báo thức sau 30 phút.
Jungkook: Cố gắng đừng gọi điện nhé...
Jungkook: Tớ sắp nổi giận rồi...
- Ồ, nhưng xin đừng làm phiền như vậy chứ.
- Tôi thực sự gặp khó khăn trong việc giải quyết vấn đề này.
Jungkook: ...Nếu em buồn, anh sẽ làm gì để em cảm thấy tốt hơn?
- Tôi có thể giải phóng nó bằng cách nào?
- Bạn phải giải thích bằng lời.
Jungkook: ..được rồi,
Jungkook: Tôi đã thấy khó chịu rồi
- Cà phê đá...
- ..À, thật sao..
- ...nếu bạn tỏ ra dễ thương...
- ...Bạn sẽ giải quyết nó chứ...?

Jungkook: ...

Khóe miệng Jeongguk cứ lên xuống liên tục.
Jungkook: ...vậy thì...chúng ta hãy thử giải quyết bằng cách đó xem sao...
(Tôi thấy bạn đang cố nhịn cười đấy, haha)
(Hay đấy lol)
- Nếu tôi không để bạn đi thì sao?
Jungkook: ...vậy thì tôi sẽ không nói chuyện với cậu nữa.
- Ôi trời ơi~
- Điều đó có thực sự khả thi không?
- Tốt nhất là đừng nói chuyện với tôi.Có ai mà bạn không thích không?
Jungkook: ...Ồ thật sao...
Jungkook bế Chae-ah trong vòng tay.
Tôi chạy về phòng mình.
- À, bạn đang ở đâu vậy!!
- Tôi vẽ ít tranh hơn!!!!
- Áaa…!!!
_
- Ồ..
- Ngày hôm đó giống như một cơn ác mộng...
- À, mình phải đánh thức em trai mình dậy đã...
Chae-ah đặt cây cọ đang dùng xuống.
Tôi chạy đến phòng của Jeongguk.
_ Phòng của Jeongguk
- Oppa~
- Oppa, dậy đi nào~
- Bạn nói là đã muộn rồi mà~
- Ugh..!!
Jungkook kéo tay Chae-ah vào lòng mình.
Jungkook: Chae à, em thật sự không muốn ngủ với anh sao...?
- Ôi, tôi không thở nổi…!!
Jungkook: Mau trả lời tôi đi.
Jungkook: Hôm qua cũng vậy...
Jungkook: Sao chúng ta không ngủ chung một giường rồi lại ngủ riêng?
Lý do khiến anh trai tôi cư xử như vậy bây giờ là
Hôm kia, anh trai tôi bảo tôi ngủ cùng anh ấy.
Nếu bạn bị cướp, tôi sẽ không thể bảo vệ bạn ngay lập tức.
Tôi không thể bảo vệ bạn nếu có hỏa hoạn.
Vâng... với đủ mọi lý do biện minh.
Anh ta cố gắng đưa tôi vào phòng của anh ta.
Tôi đã ngủ chung giường với anh trai mình rồi.
Tôi cũng từng trải qua chuyện bị anh trai đè bẹp và suýt chết ngạt.
Ngay cả chăn của tôi cũng bị lấy đi...
Thậm chí còn có một lần gối của tôi bị mất trộm.
Hãy cứ nói không
Vì tôi vào phòng, khóa cửa và ngủ thiếp đi...
Hiện tại, anh ta đang cư xử như một đứa trẻ.
- Ồ, không phải là tôi ghét nó đâu!
- Anh trai tôi chắc hẳn rất to lớn...
- Nếu tôi bị thương lần nữa, bạn có chịu trách nhiệm không?
- Cậu không nhớ lần trước tớ bị đè bẹp sao?
Jungkook: Nếu không muốn bị đè bẹp thì cứ ôm tớ đi.
- Vậy thì tôi không thở được
Jungkook: Vậy thì chúng ta cứ nắm tay nhau ngủ thôi...
Jungkook: Hả...?
Đôi mắt van xin, sáng ngời ấy...
Môi chu ra...
- .. được rồi..
- Tôi thua rồi...
- Tôi đã thua
- Oppa, ăn hết đi nhé?

_
Sonting💜
