Chủ tịch yêu quý tôi như thế nào

#8. Cuộc chiến thần kinh dễ thương giữa hai người đàn ông

chấm

chấm












- ...Tôi ra ngoài hít thở không khí trong lành một chút nhé!





Taehyung: ..ừ ừ..được rồi..






- ...nghỉ ngơi đi!










Trong nháy mắt -


















photo





























_ công viên












- ...Tôi cho bạn xem bức ảnh đó có phải là vô ích không...?





- Không khí bỗng trở nên khó xử...






- Ồ vậy ư...











Chae-ah ngồi xuống ghế đá và thở dài.








- ..ừm...vẫn còn..



- Những gì tôi cho bạn xem có thể tốt hơn...

















photo













- Bố mẹ khỏe không?









Ngắm nhìn bầu trời đỏ rực với ánh hoàng hôn.



Đột nhiên, tôi nghĩ đến bố mẹ mình.









- ...kể từ khi tôi đến đây...








- Tôi rất hạnh phúc









- Tôi từng nghĩ mình không thể sống thiếu bố mẹ.








- ...Nhìn lại bản thân mình bây giờ, tôi thấy mình đang sống rất tốt.













- ...giống như Jungkook oppa


Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được một người tốt.








- Chúng tôi không có quan hệ huyết thống...




- Các bạn đã chấp nhận tôi như người thân trong gia đình.









Tôi không biết phải làm sao để đền đáp ân huệ này.








- Tôi biết cách làm đúng cách...









- Chỉ đơn giản là vẽ lên tranh thôi.








- ...chỉ có một










chấm

chấm

chấm





Vù vù -








Tiếng kêu chít chít -









Jungkook: Chae-ah của chúng ta định làm gì đây?






Jungkook mở cổng và bước vào công viên.










Sau đó, tôi thấy Chae-ah đang ngồi một mình trên ghế đá.




Tôi tiến lại chậm rãi và ngồi xuống cạnh Chae-ah.









Jungkook: Cậu đang nghĩ gì ở đây một mình vậy?





- ...chỉ là những thứ linh tinh thôi,




- Mẹ..!









- Ờ... bạn đến từ khi nào vậy...?







Jungkook: Vừa nãy -




- à...






Jungkook: Khi nào cậu vào?





- ..sau đó..?





Jungkook: Cậu đến đây từ khi nào vậy?







- Khoảng 40 phút trước...?








Jungkook: ...Em muốn bị anh Chae mắng không?





Jungkook: Nếu cậu bị cảm lạnh thì sao?





Bạn ổn chứ..!





Jungkook: Oppa, em không ổn.








Jungkook: Chúng ta vào ăn tối nhanh lên nào.




Jungkook: Anh sẽ làm cho em món gì đó ngon tuyệt.






- ....








Taehyung: Jeon Jungkook có ở đây không?





Jungkook: Này Kim Taehyung




Jungkook: Cậu để đứa bé ở ngoài suốt à?




Taehyung: Tôi cứ chờ mãi nhưng anh ấy không đến.


Tôi lo lắng nên nhìn ra ngoài, nhưng nó không có ở đó.





Taehyung: Chae à, em có biết anh lo lắng cho em đến mức nào không?



Taehyung: Tớ tưởng cậu ra khỏi nhà rồi...





- Xin lỗi..











Jungkook: Có một dây nối dài trong xe.




Jungkook: Khuôn mặt đẹp trai đó,



Jungkook: Tớ sẽ phá hỏng nó để cậu không thể dùng được nữa.






photo






Taehyung: Trời ơi, tôi đang run rẩy.




Taehyung: Tôi sợ quá, tay chân tôi run bần bật.







photo















- ..dễ thương thật..







Taehyung: ..Hả?






- Nó giống như một con gấu bông vậy...






- Bạn dễ thương quá...ㅎ









photo







Taehyung: ..À..Thật sao..ㅎ








 


Jungkook: Sao cậu dám là người đầu tiên nghe thấy điều mà tớ còn chưa từng nghe bao giờ?





Jungkook túm lấy cổ áo Taehyung.






Taehyung: Tôi nghe nói cậu yêu tôi




Jungkook: Vậy là xong.




Jungkook: Cậu biết nghĩa của từ "dễ thương" chứ?







Jungkook: Việc đứa bé nghĩ người đàn ông trưởng thành dễ thương là điều đáng chú ý.




Jungkook: Vậy có nghĩa là tôi thích cậu ấy nhiều đến thế.








Taehyung: Mặt tôi khá đẹp





Jungkook: ...Mình có nên giết nó không?













Taehyung: Ôi trời ơi, Chae-ah~




Taehyung: Vào ăn tối thôi nào~







photo








Taehyung ôm Chae-ah rồi đi vào nhà.











Và, lời độc thoại của Jeong-guk, người bị bỏ lại một mình.










Jungkook: Mình nên chuyển từ CEO xuống làm thực tập sinh được không nhỉ?









photo














_