"Tôi có thể ngồi đây được không?"

(- ừm..)
(- Đây là người tôi gặp lần trước...)
(Nhưng sao bạn lại xin phép khi đã ngồi xuống rồi?)
- To lớn..
- À... đúng rồi..!
Seokjin: Cảm ơn nhé haha
Taehyung: ...

Seokjin: (Sao thằng nhóc đó lại đối xử với người khác như vậy?)(Nhìn tôi với ánh mắt khó chịu)

Tôi không biết tại sao,
Hai người này đang tham gia vào một cuộc chiến tâm lý.
(Thật may là hiện chưa có ai đến đây...)
(- Chắc hẳn ai cũng từng có mặt ở đó...)
(Một sự hiểu lầm rất vô ích...)
(- Ôi trời ơi, tóc của tôi...)
(Sao đầu tôi cứ đau thế này từ nãy giờ nhỉ...)
kinh ngạc -
- Ờ...này..!
Ôm -
Taehyung nhẹ nhàng nắm lấy tay Chae-ah khi cô suýt ngã.
kéo cô vào lòng.
- ...Ừ... ừ...
Cảm giác như thời gian đã ngừng lại.
giống,
Cứ như thể chỉ có hai chúng ta trong không gian này vậy.
Taehyung: Chỗ nào đau vậy?
- ...
(- ..trái tim..)
(- Tôi cảm thấy như mình sắp nổ tung vậy...)
Taehyung: Không sao đâu,
Taehyung: Ờ... à...
Taehyung vội vàng cởi trói tay đang quấn quanh eo mình.
- ....
Taehyung: ...Cậu ổn chứ?
- ..ừ..ừ..!
- N...Tôi sạch sẽ rồi..!
Vào thời điểm đó,
Như thể thời gian lại trôi đi
Chỉ trong chốc lát, học sinh bắt đầu ùa vào lớp học.
- Haha...to quá...
Taehyung: Ờ...ừm...
Giáo sư: Được rồi mọi người, mời ngồi vào chỗ.

'...ha...
'...âm thanh tim...
'...Có lẽ bạn chưa nghe thấy..?
'...Tôi tưởng mình sắp chết vì run rẩy... haha'
_
