Doyoon siết chặt nắm đấm và cố gắng đánh Dahyun.
Dahyun: (nhắm mắt)
Kim Nam-joo: Ugh...
Lee Do-yoon: Cái quái gì thế này?
Dahyun: Ờ...Namjoo...
Kim Nam-joo: (Tuyệt vời!) Nhảy vào đi...
Lee Do-yoon: Cái gì? Tôi không nghe thấy gì cả.
Kim Nam-joo: Cố lên!!!!
Họ lao vào nhau với nắm đấm siết chặt.
Dahyun: Cả hai người dừng lại!!
Kim Nam-joo: Hả..?
Lee Do-yoon: Anh là ai?
Dahyun: Tiền bối Doyoon đã từ chối tôi.
Bạn cư xử như vậy sao?
Lee Do-yoon: Anh đã từ chối nó.
Dahyun: Vì tớ không thích nó haha
Lee Do-yoon: Vì thứ rác rưởi đó sao?
Bạn vẫn chưa cảm thấy thoải mái sao?
Dahyun: Vâng.
Kim Nam-joo: Hả?
Lee Do-yoon: Nhóm này đúng là điên rồ haha
Dahyun: Này. Kim Namjoo, chắc anh nhầm rồi.
Kim Nam-joo: Cái gì...
Dahyun: Cái chuyện hồi đó ấy…!!
Tất cả chỉ là hiểu lầm...
Lee Do-yoon: Hai người đang diễn kịch thật đấy.
Bảo trọng.
Dahyun: Tteolseok-
Kim Nam-joo: Này, này! Dậy đi!!
.
.
.
Giáo viên môn Sức khỏe: Tôi đã ngất xỉu trong giây lát vì quá sốc.
Kim Nam-joo: Ha... vậy là nhẹ nhõm rồi...
Giáo viên môn Sức khỏe: Em về nhà nhanh lên.
Kim Nam Joo: Tôi sẽ đợi đến khi Dahyun tỉnh dậy.
.
.
.
Dahyun: Ugh...
Kim Nam-joo: Bạn ổn chứ?
Dahyun: Ừ...
Kim Nam-joo: Lúc đó chắc tôi mất trí rồi...
Dahyun: Vậy thì sao...?
Kim Nam-joo: Nghe có vẻ hơi tầm thường nhỉ.
Chúng ta hãy hẹn hò
Dahyun: Lại nữa...lại nữa...Tôi sợ mình sẽ bị bỏ rơi...
Nam-ju vừa nói vừa ôm Da-hyun.
Kim Nam-joo: Không, anh hứa sẽ không bỏ rơi em nữa.
.
.
.
Dahyun: Cảm ơn bạn đã mang nó đến cho tôi.
Kim Nam Joo: Vâng, được rồi...
Dahyun: Ừm?
Mẹ của Dahyun: Con đi đâu vậy?
Dahyun: Hehe..!!
Kim Nam Joo: À… Xin chào!! ((Hae-mak
