Dahyun: Không…Mẹ ơi!! Đi thôi, đi thôi!
(ra hiệu muốn tránh xa)
Kim Nam-joo: Chúng tôi là bạn thân!!
Mẹ: Thật sao~?
Dahyun: Ừ... đúng vậy!! Chúng ta là bạn bè mà haha
Bạn bè chỉ là chuyện vớ vẩn.
(Bạn nam) chăng?
Dahyun: Hahaha...
Mẹ: (Với vẻ mặt nghi ngờ) -) Rồi, tạm biệt.
Kim Nam-joo: Vâng!!
Ừm... bạn bè vẫn là bạn bè, phải không?
.
.
.
Dahyun: Vậy thì tớ sẽ về phòng nhé~
Mẹ: Nắm lấy vai Dahyun-)
Dừng lại ở đó một giây
Dahyun: Hả...?
Mẹ: Thật lòng mà nói, đó có phải là bạn trai của con không?
Dahyun: Không~~?!
Chúng ta là bạn bè mà, phải không?!
Mẹ: (Với giọng điệu không tin nổi) Được rồi.
.
.
.
22:30
Dahyun: Tớ khát nước quá...
Tôi uống nước một hơi... hả?!
Mẹ: Bò ra từ bên dưới kìa-) Đó là bạn trai của con à?
Dahyun: Điên thật!!!! Cậu là đồ trộm!!! Aaaah!!!!!
Trời tối quá nên tôi không nhận ra mẹ mình.
Với một cái chảo rán...
Ding-
.
.
.
Mẹ: (ngất xỉu)
Dahyun: Bật đèn lên-)...???????
mẹ!!!!!
Ai ngờ lại đến lượt mẹ chứ?
.
.
.
Dahyun: Mẹ ơi, mẹ có sao không?
Mẹ: Cô là ai?
Dahyun: Tôi là con gái của mẹ tôi..!!!
Mẹ: Anh là ai?
.
.
Mệt mỏi-
Dahyun: Ugh...
Vừa tỉnh dậy, tôi đã đi tìm mẹ.
Dahyun: Mẹ!! Mẹ!!
Mẹ: Hả?
Dahyun: (Vừa vuốt tóc cô ấy) Cậu ổn chứ..?
Mẹ: Con đang nói gì vậy? Con có sao không?
Dahyun: Tôi...?
.
.
.
Tôi sẽ cắt nó đi haha
Vui lòng gửi tin nhắn cho tôi.
Tôi đi học và về nhà muộn ((cúi chào)
