yêu kẻ thù của tôi

Ngày đầu tiên đi học...

Góc nhìn của Rosé
- Tôi thức dậy cảm thấy rất mệt mỏi và ốm yếu, tôi không thể nghỉ học hôm nay vì là ngày đầu tiên và tôi cần biết mình có những tiết học nào.
Tôi tắm xong và mặc đồng phục trường.

- Tôi bước đến trước gương, nhìn mình rồi nhìn vết bầm tím trên cổ, tôi thở dài và lắc đầu, cố gắng quên đi những gì đã xảy ra ngày hôm qua.

Quan điểm của tác giả

- Rose bước xuống cầu thang nhưng đột nhiên dừng lại khi nghe thấy những giọng nói kỳ lạ phát ra từ phòng của cha dượng.

- Cô ấy đảo mắt và cố gắng tránh nghe thấy những âm thanh đó.

- Cô ấy đến quán cà phê yêu thích của mình và gọi món cà phê yêu thích.

Rose nhìn đồng hồ xem mấy giờ rồi và thấy vẫn còn khá sớm nên cô đi đến bàn gần đó và ngồi xuống.

Góc nhìn của Rose

Tôi uống xong cà phê, trả tiền rồi rời khỏi quán và đi đến trường.

- Tôi đến trường và nhìn thấy một người mà tôi không muốn gặp, tôi đảo mắt và cố gắng tránh mặt anh ta.

- Tôi đi đến tủ đồ để lấy vài thứ thì thấy một cánh tay gân guốc cứng cáp trên tủ, tôi quay lại và nhìn thấy kẻ thù của mình.Jeon Jungkook

-"Này, đồ xấu xí... em nhớ anh chứ?" Anh ta nói với vẻ mặt nhếch mép, tôi đảo mắt và khịt mũi "Nhớ anh á?! Vớ vẩn!" Tôi đẩy tay anh ta ra và bỏ đi nhưng anh ta nắm chặt tay tôi.

Tôi rên rỉ vì đau đớn và quay sang nhìn anh ta với vẻ mặt vô cùng tức giận: "Cút khỏi đây!" Tôi hét lên nhưng anh ta vẫn tiếp tục cười. "Cô còn xấu hơn khi tức giận," anh ta nói và đẩy tôi ra.

Tôi ngã xuống sàn và nhìn anh ta khuất dần trong tiếng cười chế nhạo của đám bạn anh ta.

Tôi cảm thấy một chất lỏng ấm nóng trên má, tôi lau đi rồi nhanh chóng đứng dậy và buộc dây an toàn trước khi đi đến lớp.

Thời gian trôi qua...

- Tôi thu dọn đồ đạc trước khi ra khỏi lớp học lên sân thượng để hít thở không khí trong lành.

Tôi mở cửa bước ra ngoài nhưng thấy có người đang nằm ngủ rất say sưa trên sàn nhà.

- Tôi tiến lại gần hơn và nhìn thấycông viên jimin

-Anh ấy từ từ mở mắt nhìn tôi, tôi hơi đỏ mặt trước khi cố gắng đứng dậy.

- Jimin nắm chặt tay tôi và đứng dậy nhìn tôi, "Cô là ai?" Anh ấy nói với vẻ bối rối. "Tôi là Park Rose... Tôi... tôi đến đây để hít thở không khí trong lành... nhưng nếu anh muốn ở một mình thì tôi sẽ đi bây giờ-" Tôi nói nhưng anh ấy ngắt lời tôi, "Không, chúng ta có thể hiểu nhau hơn."

- Anh ấy nói với nụ cười khiến tôi cũng mỉm cười theo mà không hề hay biết, anh ấy vỗ nhẹ bên cạnh nên tôi đi đến ngồi cạnh anh ấy và ngắm nhìn bầu trời.

- Tôi và Jimin cứ nói chuyện mãi đến nỗi tôi không hề nhận ra thời gian trôi qua nhanh như thế nào, tôi cảm thấy rất vui khi được nói chuyện với anh ấy, anh ấy rất tốt bụng và dễ thương, tôi rất thích nói chuyện với anh ấy.

Tôi thấy đói nên lấy hộp cơm trưa ra khỏi cặp và đưa cho anh ấy một cái bánh mì, "Cầm lấy cái này đi, tôi biết anh có thể đang đói", tôi nói và anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng "Cảm ơn anh...", anh ấy nói, nhận lấy bánh mì và bắt đầu ăn.

- Chúng tôi ăn xong bánh mì kẹp, mỉm cười với nhau rồi tiếp tục trò chuyện.

- Anh ấy đột nhiên ngừng nói khi nhìn chằm chằm vào tôi một giây, tôi từ từ nghiêng đầu khó hiểu "Sao vậy? Có..." tôi nói nhưng anh ấy tiến lại rất gần mặt tôi, lấy khăn giấy lau đi vết nước sốt trên má tôi.

- Anh ta mỉm cười và lùi lại, "Sao em lại đỏ mặt vậy?" anh ta nói với vẻ mặt hơi nhếch mép.

Tôi nhận ra má mình đang nóng bừng nhưng tôi lắc đầu "K-không có gì đâu..." Tôi nói và vén tóc ra sau tai rồi nhìn xuống.

- Tôi cảm thấy anh ta nhìn chằm chằm vào tôi rất sâu và cảm thấy tay anh ta đặt lên cổ tôi, tôi giật mình và nhìn anh ta "C-cái gì?" tôi nói nhưng anh ta đã ngắt lời tôi.

-"Tại sao lại có vết hickey trên cổ bạn?"