bậc thầy

24











Bối rối

Nhưng không thể chọc vào con hổ đang khó chịu
Cẩn thận đi về phía cửa vào

Thay vì khóa cửa, ở đó gắn một thiết bị nhận dạng vân tay

Khi đưa ngón tay chạm lên đó thì nghe tiếng cạch
Ngay lập tức cửa mở ra

Hoàng Hyeonjin đứng phía sau nhìn thấy cảnh ấy, nở nụ cười mãn nguyện rồi
Vào những ngày lười đến mức ngón tay cũng chẳng buồn đưa lên
thì hãy nhìn vào ống kính camera nhỏ ở tầm mắtnói thế rồi lao vút vào trong nhà
Vất vả tìm mãi ống kính camera gắn trên cửa rồi mới bước vào thì

Hoàng Hyeonjin đã thay đồ ngủ xong và chào đón tôi
“Rõ ràng nhà ở ngay trước mắt mà


Gravatar

đi vào thôi mà cũng mất cả thế kỷ, đúng không?”
Giật mình


Ngượng ngùng gãi má bằng ngón tay rồi ngồi xuống sofa

Hoàng Hyeonjin liền ném một bộ đồ ngủ về phía tôi
“Đồ của tôi nên chắc hơi rộng, cứ thay vào trước đã”


Sau khi thay đồ, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên sofa và tán gẫu một lúc ngắn









Việc lý do cậu ấy lừa tôi là bạn gái

còn là vì vấn đề rò rỉ nội bộ cũng khiến tôi biết thêm được điều mới
Và Hoàng Hyeonjin, khác với ấn tượng đầu tiên chỉ toàn sắc bén

lại có một trái tim khá mềm yếu
Dù cậu ấy không nói thẳng ra

nhưng tôi có thể dễ dàng cảm nhận được
chỉ một hành động hay lời nói nhỏ nhặt của tôi cũng đủ làm tâm trạng Hoàng Hyeonjin thay đổi
Bảo tôi phải giữ tối thiểu phép lịch sự với quản gia

chỉ cần tôi lỡ buông ra giọng điệu hơi sắc bén một chút
cậu ấy đã luống cuống đến mức lắp bắp
còn khi tôi cười rạng rỡ trước một trò đùa quá rõ ràng thì cậu ấy lại cúi gằm đầu
như muốn giấu đi nụ cười của mình
Dù với quản gia và học sinh thì cậu ấy luôn mang dáng vẻ lạnh lùng đến tận cùng

nhưng với tôi, cậu ấy lại bộc lộ con người thật của mình
Tôi không biết bắt đầu từ khi nào

nhưng sau khi nhìn thấy con người thật của Hoàng Hyeonjin
tôi cứ vô cớ thấy phấn khích vì nghĩ rằng chúng tôi đang dần trở nên thân thiết hơn
“Về nhà cẩn thận”









Gravatar

Nếu là bình thường thì cậu ấy đã ra ngoài


và vẫy tay cho đến khi chiếc Carnival rời đinhưng hôm nay lạ lắm, cậu ấy chỉ từ tầng trên gửi lời tạm biệt ngắn gọn
rồi không đi theo ra nữa
Nhìn chiếc Carnival đậu trước cửa chính
tôi lại thấy trong lòng khó tả một cảm giác kỳ lạ

“Mời đi, tiểu thư”
Dù đã lên xe, tôi vẫn cứ nhìn chăm chăm


ngôi nhà rộng lớn có thể thấy qua ô cửa sổ


“Không, thật mà? Nó nói là tự nhìn thấy đấy”
Vài ngày sau, ở trường lại xuất hiện một chủ đề bàn tán xôn xao









Nhân vật chính không ai khác ngoài Hoàng Hyeonjin


Nghe nói là con gái một gia đình giàu có nổi tiếng ở trường

sau khi đi đào tạo nhân tài thì chạm mặt tôi và Hoàng Hyeonjin

Mọi người thi nhau đưa ra đủ loại suy đoán
tin chắc rằng cậu ấy không phải con trai một bọn côn đồ mà là con trai của một tập đoàn tài phiệt

khiến cả trường xôn xao bàn tán
Trước đám học sinh kéo đến hỏi tôi tin đồn đó có thật không
tôi không thể đưa ra một cái cớ rõ ràng

chỉ lặp đi lặp lại rằng không phải suốt
Mồ hôi túa ra dọc theo sống lưng
Mà vẫn còn đang là giờ điểm danh buổi sáng

nên tôi biết chắc Hoàng Hyeonjin sẽ không đến

nhưng trong lòng vẫn liên tục cầu xin cậu ấy mau tới
Khi mồ hôi lạnh đã làm ướt đồng phục
cửa sau bật mở ầm một tiếng

và lớp học đang ồn ào náo nhiệt lập tức lặng ngắtCó lẽ Hoàng Hyeonjin cũng cảm nhận được sự hỗn loạn trong lớp
nên cậu ấy ngồi xuống chỗ với vẻ mặt cứng đờ


Gravatar


Học sinh đồng loạt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Hoàng Hyeonjin
nhưng đều im lặng, mím chặt môi

Cửa trước vừa mở ra thì sự im phăng phắc ngột ngạt ấy mới bị cắt đứt
nhưng trước những ánh nhìn vẫn đổ dồn về phía chúng tôi

tôi khẽ thở phào nhẹ đến mức chẳng ai nghe thấy
“Lớp trưởng, sao hôm nay lớp ồn ào thế? Chào đi”
“Nghiêm, chào”


】}]}'}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}] }]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}]}] }]}]}]}]}]}]}]}]}]}] {

translations










Truyện phổ biến với fan của Hyunjin