Cuộc đời tôi tên là Taehyung

02.

Mỗi sớm thức dậy, lòng tôi lại canh cánh nỗi lo, lo rằng những khoảnh khắc đẹp đẽ của tôi với cậu đều là những giấc mộng...Thi thoảng nhìn cậu qua chiếc màn hình điện thoại, tôi lại tự nghĩ rằng liệu cậu có thực sự tồn tại hay tất thảy đều là do ảo mộng mà tôi tự tạo ra ? Và tôi tự nhủ, nếu đó là sự thật, tôi nguyện chiềm đắm trong giấc mộng này, bởi vì ở đây có cậu, nơi nào có cậu là nơi tôi cảm thấy an yên nhất...