
Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến đi. Tuy nhiên, tôi đã giải tỏa được hết những cảm xúc dồn nén trong suốt thời gian ở Mỹ, và ngay cả việc chỉ nhìn chằm chằm vào bức tường như hồi còn ôn thi đại học hồi cấp hai cũng trở nên thú vị.
'mẹ!!!'
Và... một điều khác đã thay đổi là...
Việc theo dõi mẹ có gì khác biệt không?
'Mình nhớ cậu nhiều lắm!'
'Mẹ cũng vậy ^^'
Tuy nhiên..
Ngay bên cạnh nó....??!!!!!

Trưởng nhóm?!!!
Nhưng... đáng lẽ tôi mới là người nên khóc, nhưng sao trưởng nhóm lại khóc?
'Tôi...tôi!'
'Đúng?'
'Tôi đã cố gắng đuổi kịp bạn... nhưng bạn lại đi trước...'
'Xin lỗi..'
'Đừng đi...'
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ rời xa người trưởng nhóm nữa.
'Trưởng nhóm, anh/chị có muốn đi ăn cùng tôi không?'
'Hừ...'

'...'
'Sao bạn cứ nhìn đi chỗ khác trong khi ăn vậy?'
'Hả? Không...'
'Không, không phải đâu! 😄'
'Tuy nhiên..'
'Đúng?'
'Bạn sẽ không rời đi chứ?...'
'tất nhiên rồi'
Lúc đó tôi nhận ra rằng người trưởng nhóm đáng sợ mà tôi từng gặp có một trái tim hồn nhiên như trẻ con.
'Bạn biết...'
'Hả? Tại sao?'

'yêu bạn'
'Tôi cũng vậy'

