"Tôi biết, tôi đang hờn dỗi."
"Bạn đang rất tức giận!"
"Ôi, tôi muốn seblak!!!!!"
"Được rồi, đi thôi!!!!"
"Hayukkk!!!!"
Yoshi liên tục tìm thấy những video có hình ảnh khác nhau nhưng âm thanh giống hệt video đầu tiên anh xem. Chán nản, cuối cùng anh vào nhà và ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Bên cạnh anh là Junghwan, đang mải mê ăn đậu phộng rang trong hũ và xem TV.
Đột nhiên, Junghwan cau mày kêu lên trong khi đóng chặt hũ đậu phộng rang.
"Tôi biết, tôi đang hờn dỗi đấy!!"
Yoshi chỉ đáp lại lời nhận xét của em trai mình một cách bình thản.
"Bạn giận dữ quá!!"
Ờm, không ngờ là Junghwan sẽ tiếp tục viết.
"Ôi, tôi muốn seblak!!!!"
Đúng vậy, vì Junghwan đã tiếp tục nên Yoshi cũng tiếp tục. Yoshi nghĩ, nếu làm nửa vời thì thật đáng tiếc.
"Được rồi, đi thôi!!!!"
"Hayukkk!!!"
Thật đấy, thôi nào. Yoshi và Junghwan đứng dậy, Junghwan khoác áo hoodie lên còn Yoshi lấy chìa khóa xe máy. Thế là, họ đi đến quán bán seblak trên đường chính gần nhà. Quay về, họ mua 7 phần vì sợ người khác cũng muốn ăn. Đó chính là câu chuyện về sự sẻ chia.
Mashiho, người vừa mới chỉ đứng xem, thở dài.

"Tôi chẳng có người thân nào tỉnh táo cả, tôi chỉ biết ngồi xem trong khi uống trà sữa trân châu thôi."
