
----------------------------------------------------------------------------
Jaemin giật mình khi điện thoại reo. Cậu nhấc máy rồi tắt ngay, lấy gối che mặt và cố ngủ tiếp nhưng điện thoại lại bắt đầu reo.
"Cái gì!" anh ta hét lên. "Anh ơi, em là Jisung đây?" người gọi trả lời với giọng run rẩy. "Em muốn gì?" anh hỏi em trai mình.
"Ừm anh ơi. Chúng em đang ở nhà dì Belle và mẹ bảo nếu anh-"
"Không." Jaemin nói dứt khoát rồi cúp máy. Cậu ngả người ra sau, nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang vây quanh mình.
Anh ta đứng dậy và đi vào bếp lấy bia, nhưng ngay khi bước vào, một mùi hương hoa ngọt ngào quen thuộc và một bóng dáng nhỏ nhắn đang lắc hông chào đón anh.
"Injun," cậu lẩm bẩm, cậu bé nhỏ nhắn nhìn về phía cậu và mỉm cười. Không suy nghĩ, Jaemin vươn tay về phía cậu bé nhưng cậu ta đột nhiên biến mất.
"Injun!" Jaemin nhìn quanh tìm cậu bé nhưng không thấy gì, ngay cả mùi hương quen thuộc cũng không có.
Anh ta cười cay đắng và đập vào đầu mình, "Cậu vô vọng rồi, Jaemin."
