cầu nguyện

[Giờ tôi sẽ cố gắng sống theo cách mình muốn]
















Tôi không ngủ được cả đêm.








Từng lời Jungkook nói với tôi đều in sâu trong tâm trí tôi.








"Lần này tôi sẽ cố gắng tham lam một chút."








Thành thật mà nói, tôi cũng thích anh ấy.








Nhưng tôi và anh ấy đã đi quá xa trên con đường riêng của mình rồi.









Có thể có một giải pháp.








Thật đáng tiếc là giải pháp đó hiện chưa thể được thực hiện.








Thực ra, tôi đã nhận ra Jeongguk ngay từ lần đầu gặp mặt.








Ngay cả khi nói về mối tình đầu, tôi biết đó chính là tôi.








Nước mắt như trào lên khóe mắt, tay tôi run rẩy.








Vậy là tôi làm đổ cà phê rồi.








Ngay sau khi làm đổ cà phê, tôi đã nghĩ đến việc Jungkook lo lắng cho mình, và tôi cảm thấy dễ chịu trong lòng.









Ở một khía cạnh nào đó, dường như tôi yêu anh ấy hơn cả Jeongguk.














_____________________________












Tôi chẳng có việc gì làm nên ngồi xuống và xoay cây bút.








Tối qua tôi không ngủ được nên đã đi làm sớm và hoàn thành hết công việc.








May mắn thay, mọi thứ không đến mức quá hỗn loạn.








Trông anh ấy có vẻ hơi mệt mỏi.








Rồi sau đó, có tiếng gõ cửa.








"Thưa đạo diễn, tôi có thể vào được không?"








- ... Mời vào.








Thực ra, tôi đã nhận ra ngay lập tức.








Chủ nhân của giọng nói đó là Jungkook.








- Chuyện gì đang xảy ra vậy?









“Chúng ta cùng ăn trưa nhé. Đến giờ ăn trưa rồi.”








- Đã đến giờ đó rồi sao?








“Đừng đánh trống lảng. Anh/chị muốn ăn gì?”








- Tự nhiên mình thèm sushi quá. Cậu đi ăn không?








“Sao, tôi tưởng bạn sẽ từ chối tôi chứ?”








- Giờ tôi sẽ cố gắng sống theo cách mình muốn.









Gravatar


“…Có phải đó là điều tôi nghĩ nó có nghĩa không?”








- Ừm, có lẽ không?








Khuôn mặt Jungkook thoáng đờ đẫn, rồi cậu ấy nở một nụ cười rạng rỡ và nắm lấy tay nữ chính.








Má của nữ nhân vật chính gai góc đỏ bừng như cà chua.








“Mặt cậu trông giống như kim chi vậy.”








- Đừng trêu chọc tôi. Trời nóng lắm.








"Bạn hay bị cảm lạnh lắm."







- ...tại sao bạn lại biết nhiều về tôi đến vậy?






Gravatar


“Thật kỳ lạ là tôi không biết người thân yêu của mình đã nói gì.”








Đó là điều mà Jeon Jungkook đã nói nhiều lần, nhưng vì lý do nào đó, hôm nay lời nói của anh ấy lại mang một ý nghĩa khác.








Tôi có nên nói rằng tôi thực sự cảm nhận điều đó không?














_____________________________















- Món này ngon quá. Sao bạn biết vậy?








“Tôi biết bạn thích sushi, nên tôi đã tìm hiểu trước một chút.”








- Nếu tôi nói tôi không ăn thì bạn định làm gì?








"Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ đi ăn với bạn. Nhưng thật bất ngờ, bạn lại đồng ý ngay lập tức?"








- Tôi không nói nó ngon. Tôi thường không ăn trưa.








"Anh nên ăn trưa. Anh là cấp trên của rất nhiều người. Nếu anh không ăn và cảm thấy uể oải, họ sẽ nghe lời anh nhiều hơn."








- Tất cả bọn trẻ đều sợ tôi.








"Đúng vậy. Họ nói sẽ sa thải bạn nếu bạn làm điều gì đó. Ai mà chẳng sợ? Và họ nói thật đấy."








- Ồ, tôi không biết nữa. Giờ ăn trưa sắp hết rồi, vậy chúng ta đi nhanh lên nhé.








"Vâng anh yêu."








-Sao cậu lại như vậy? Lỡ đâu mọi người đều coi chúng ta là một cặp đôi thì sao?





Gravatar


"Này, giờ trông chúng ta có giống một cặp đôi không?"








- ...








"Ôi, không có phản hồi."








- Tôi đã từng làm điều đó bao giờ chưa?








Những người đi bộ trên đường đều nhìn về phía người phụ nữ đang la hét.








Jungkook cố gắng nhịn cười, nhưng mỗi lần cậu ấy nói, tiếng cười lại bật ra.








"Này cô ơi... mọi người đang nhìn cô kìa..."








- ...Tôi cũng vậy... Tôi sắp phát điên rồi, nên hãy nhanh chóng đi theo tôi...








Tôi hoàn toàn không ghét cảm giác này.








Đúng hơn, có lẽ tôi đã bỏ lỡ cảm giác này từ rất lâu rồi.








KHÔNG,








Có lẽ người mà bạn đang nhớ nhung chính là người kia.