
"...hả?"
"Trông cậu kỳ lạ quá. Cậu có từng nhìn thấy ma không?"
Ma... Gã đó có phải là ma không? Chuyện này không bình thường. Nghĩ lại thì, không phải là tôi giẫm lên hắn ta khiến hắn ngất xỉu. Tôi giẫm lên hắn ta khi hắn đã bất tỉnh. Vậy tại sao gã đó lại nằm trên đường? Tôi có nhìn thấy ma không?
●

"Tôi sắp phát điên rồi. Tôi đang ở đâu... Sao điện thoại của tôi lại không hoạt động nữa? Mọi thứ rối tung cả lên."
Tôi không biết đây là đâu. Có lẽ thời gian đã bắt đầu trôi mà tôi không hề hay biết. Có lẽ đây không phải là thế giới tôi đang sống, mà là một thế giới khác. Tôi chẳng thể làm gì được ở đây. Tất cả những gì tôi có thể làm là chờ đợi người khác tìm thấy tôi.
●
Mà này, từ nãy đến giờ có quá nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Việc quần áo của tôi trông kỳ lạ cũng là chuyện bình thường thôi. Rồi... trên mặt tôi có gì vậy? Chúng cứ lần lượt đổ dồn vào. Tôi tò mò quá, sắp phát điên rồi. Chắc tôi phải hỏi xem tại sao mới đúng.

"Xin lỗi... cho tôi hỏi tại sao bạn cứ nhìn tôi mãi vậy?"
