Sau khi Haruto để Acell ở lại một mình với Jaehyuk, một bầu không khí khó xử bao trùm cả chiếc xe.
Acell cảm thấy xấu hổ, người mà anh ta tìm đến lại ở nhầm nhà.
"Ừm, tôi có thể tự về nhà được."
"Cảm ơn anh bạn?" Acell cảm thấy Jaehyuk lớn tuổi hơn mình.
Vì không nhận được phản hồi, Acell đã mở cửa xe.
Nhưng Jaehyuk đã nắm lấy tay cậu ấy để cậu ấy không mở và ấn chìa khóa xe.
"Tôi được tin tưởng giao nhiệm vụ đưa cậu đi, vậy nên tôi sẽ đưa cậu đi ngay bây giờ," Jaehyuk cuối cùng cũng lên tiếng.
Acell gật đầu một cách ngượng ngùng, cố gắng bình tĩnh lại.
"Số nhà cậu là bao nhiêu?" Jaehyuk giảm tốc độ xe sau khi đi vào con hẻm dẫn đến nhà Acell.
"Số 5, em gái, nhà đằng kia kìa," Acell cố gắng chỉ vào ngôi nhà của mình trước mặt.
Sau khi đến trước nhà, Acell cố gắng mở cửa xe, nhưng không thành công, cửa xe không mở được.
"Này, cậu vẫn chưa mở khóa à?" Acell nhìn Jaehyuk đang nghịch điện thoại.
"Hả? Ừ, xin lỗi," Jaehyuk mở khóa xe từ tay lái.
sau khi nghe thấy âm thanhcây bách xùAcell đã thử mở lại nhưng vẫn không được.
"Việc này hơi khó, cậu phải kéo mạnh tay lên," Jaehyuk tiến lại gần và mở cửa xe.
Acell nín thở trong giây lát khi Jaehyuk đứng trước mặt anh.
"Cảm ơn anh trai," Acell vội vã bước ra khỏi xe.
Acell đóng cửa xe và cúi đầu tỏ lòng biết ơn.
"Tên tôi là Jaehyuk," Jaehyuk hạ cửa kính xe xuống.
Acell gật đầu với một nụ cười khiến mái tóc mái của anh ta hơi rũ xuống.
"Một lần nữa, cảm ơn chị," sau khi nói lời cảm ơn, Acell bước vào nhà.
Từ cổng - sân - đến trước nhà Acell, quãng đường đi không tốn nhiều năng lượng như nhà của Jaehyuk và Haruto.
"BÙM INJUNNN!!"
"Sao cậu lại để tớ đến nhà chú Arlan?" Acell càu nhàu khi bước vào nhà, nhưng không có tiếng trả lời nào cả, thường thì Renjun sẽ đáp lại một cách mỉa mai.
"Hình như đang ngủ," Acell lẩm bẩm khi thấy Renjun ngủ gục trên giường với chiếc máy tính xách tay đặt trước mặt. Có vẻ như Renjun đã ngủ thiếp đi trong lúc chờ Acell về nhà.
"Bang Renjun, về phòng đi," Acell cố gắng đánh thức Renjun dậy.
"Tôi không muốn, tôi lười không muốn đứng dậy," Renjun nói trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê rồi tiếp tục ngủ.
"Được rồi, tránh ra, tôi cũng muốn ngủ," Acell nói sau khi đặt chiếc laptop lên bàn học.
Renjun né sang một bên.
"Anh ơi, sao mẹ lại muốn ở bên chú Arlan vậy?" Acell nằm xuống cạnh Renjun và quay mặt về phía Renjun, người đang nửa tỉnh nửa mê.
"Em không biết, có lẽ chú Arlan đẹp trai," Renjun tiến lại ôm Acell đang đứng bên cạnh. "Anh tự biết chú Arlan đẹp trai và giàu có mà, cứ để chú ấy yên nếu mẹ hạnh phúc."
Những lời của Renjun khiến Acell gật đầu đồng ý, có lẽ đã đến lúc anh chấp thuận mối quan hệ giữa mẹ mình và chú Arlan.
Đã khoảng 5 năm kể từ khi anh ấy trở thànhcha mẹ đơn thânvì hai đứa con của anh ấy, kể từ khi cha anh ấy qua đời.
"Thôi, đi ngủ thôi."
