Đang bí mật hẹn hò với Jeon Won-woo

1

Kim Min-kyu và Jeon Won-woo, hai học sinh lớp 10, đang có mối quan hệ bí mật ở trường.

Vậy là bạn không được ôm họ ở trường à...?
Vâng.
Vậy thì hãy ôm tớ thật nhiều trước khi cậu đi nhé!
Gurae.
Em yêu anh~
Tôi cũng vậy.
..yêu bạn.
Tôi thiên về...

Hôm nay là ngày đầu tiên đi học. Mingyu đến trường tay nắm chặt Wonwoo. Mingyu, tớ phải buông cậu ra rồi. Hehe… Dù sao thì cũng may là chúng ta học cùng lớp. Ừ. Hai người họ đã quyết định gặp nhau vào ngày 1 tháng 1. Vì vậy, không ai trong lớp biết cả.

Wonwoo Jeon bước vào lớp và ngồi ngay cạnh cửa sổ ở phía sau cùng như thể đó là điều tự nhiên. Còn Mingyu Kim thì ngồi ngay cạnh Wonwoo. Vì hai người ngồi gần nhau như vậy nên bọn trẻ không để ý nhiều. Mingyu, người đi ngủ lúc 7 giờ sáng và thức dậy lúc 7 giờ trong kỳ nghỉ, mệt đến mức muốn chết, còn Wonwoo thì tối qua không ngủ được vì chơi game. “Ư… Anh yêu, em mệt quá…” Mingyu. “Hả?”… 3 giây im lặng. Tất nhiên, cả 30 đứa trẻ trong lớp đều nghe thấy.

“Này, tôi là cái gì vậy? Hả? Đừng ngớ ngẩn thế… haha”

“Này, tôi chỉ đùa thôi.”

Mọi việc diễn ra tốt đẹp.


Cuối cùng thì tan học cũng xong rồi. Mingyu, cậu điên rồi à? Sao... Không, cậu đang làm gì khi tất cả bọn trẻ đều ở đây? Không... Trong giờ ăn trưa, Mingyu lại rúc vào người Wonwoo và cười khúc khích. Tớ để cậu một mình vì cậu dễ ​​thương. Nếu cậu không dễ thương thì cậu đã bay mất rồi. Ừm! Nhưng mà kệ đi~ Ừ. Hôm nay tớ sẽ đến nhà Wonwoo! Còn học viện của cậu thì sao?? Chết tiệt.

Sau giờ học, tôi gần như ngủ gục, nên tôi bấm mật khẩu nhà Wonwoo rồi cằn nhằn Wonwoo. Hừm, ai đó? Cậu mệt à? Tất nhiên là không rồi~ Tớ ngủ chứ? Tớ không ngủ với cái bịt mắt được. Sao chứ... Tớ nên chơi với em gái rồi mới đi ngủ. Tớ buồn ngủ quá... Em gái, lại đây, chị ru em ngủ! Sao lại gọi chị? Em mới sinh trước có ba tháng mà~ Hừ, em gái, ngủ đi. Chị bảo rồi!!

“Chúc ngủ ngon, Anuyang, anh yêu em.”

" Tôi cũng vậy. "

“Vậy là hết rồi sao? Thật à? Trời ơi, chuyện này quá sức chịu đựng rồi. Cậu thật sự không nói nên lời sao???? Jeon Won-woo, chuyện gì đang thực sự xảy ra vậy??”

"..Bạn có yêu tôi không?"

“Anh yêu em nhiều hơn, và sẽ còn nhiều hơn thế nữa.”

" Chúc ngủ ngon. "

“Ừ, anh yêu em-”

Hai người ôm nhau ngủ say sưa. Chỉ có Mingyu là ngủ ngon. Wonwoo không ngủ được vì Mingyu ôm anh quá chặt, anh cứ nhìn chằm chằm vào mặt Mingyu. Cậu ấy thật sự rất đẹp trai... Anh vuốt tóc Mingyu không lý do, ấn vào má cậu ấy, vỗ nhẹ vào má cậu ấy, nhưng Mingyu khẽ tỉnh dậy và ôm anh chặt hơn. Cậu ấy cười rạng rỡ và khẽ hỏi xin anh ôm thêm. Tim Wonwoo đập thình thịch. "Em lạnh, ôm em nhanh lên." Cậu ấy nói như một đứa trẻ nhưng giọng nói thì thật điên cuồng. Không thể nào anh không yêu Kim Mingyu được. "Anh yêu, anh có nghe thấy nhịp tim của em không? Em không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra được. Anh đẹp trai quá, đồ khốn kiếp..." Anh cố nói nhưng lại kìm nén được. "Hả? Em lạnh, đừng ôm em. Nếu em bị cảm, anh định nói gì? Ugh. Sao em lại đẹp trai thế này? Mặt em sắp nổ tung mất, đồ nhóc con." Rồi cậu ấy tiến lại gần hơn với một nụ cười và nói

“Hãy vuốt ve tôi nhiều hơn nữa.”

Wonwoo bỗng dưng ngơ ngác. Sao cậu ta lại ranh mãnh thế nhỉ?