
Tại sao bạn lại tức giận như vậy?
bực bội.
Rõ ràng anh là kẻ xấu. Chính anh là người đã bỏ rơi tôi.
Sao cậu lại đứng đó với vẻ mặt như vậy?
Thực ra, tôi đã biết điều này từ lâu rồi.
Bạn đã hoàn thành rồi.
Tôi có thể nhận ra điều đó chỉ bằng cách nhìn vào khuôn mặt anh ta.
Đến một lúc nào đó, bạn đã ngừng chủ động liên lạc.
Tuy vậy, tôi vẫn chờ.
Tôi nhắn tin và ngủ thiếp đi vì chờ đợi.
Đinh đồng.
Tôi mở to mắt khi nghe thấy tiếng động và nhìn vào điện thoại.
Một quảng cáo khác...
Tôi thực sự hy vọng lần này sẽ là bạn.
Ngày nào cũng vậy.
Ít nhất là khi bạn đọc và trả lời.
Lúc nào cũng đã hơn mười tiếng kể từ khi tôi gửi nó.
Đến một lúc nào đó, tôi đã ngừng liên lạc với bạn.
Tôi chỉ thấy mệt thôi.
Tôi cảm thấy bực bội vì ngày nào tôi cũng là người duy nhất phải chờ đợi.
Tôi đã rất buồn.
Tôi bị ốm.
Thật sự, bạn chưa từng liên lạc với tôi dù chỉ một lần.
Sau đó, tôi đã cố gắng hết sức để quên bạn.
Chúng tôi gặp gỡ bạn bè trên phố tại một quán cà phê mà chúng tôi thường lui tới.
Tôi đã che lấp những ký ức về bạn bằng những ký ức khác.
Tôi ghét mùi nhà bạn nên đã đốt hương để át đi mùi đó.
Họ đã đốt hết ảnh của chúng tôi.
Chúng tôi đỏ mặt hơn bất kỳ cặp tình nhân nào khác.
Nó chuyển sang màu đen kịt.
Bạn đang ở trong bóng tối sâu thẳm đó.
Như thể anh ta đang đổ lỗi cho tôi vậy.
Bạn, với khuôn mặt buồn bã,

Đừng nhìn tôi như thế.
Đừng đến gần hơn nữa.
Tôi không bao giờ muốn quay lại thời điểm đó nữa.
Bạn khóc.
Sao... sao bạn lại khóc? Ai lại muốn khóc lúc này chứ?
Tôi mới là người nên khóc!!!
Tôi đã quát mắng bạn.
Bạn chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Tôi không muốn gặp bạn. Tôi không muốn gặp bạn.
Tôi, người ngày nào cũng nhẩm niệm câu thần chú ấy trong đầu,
Tôi đang nhìn bạn đây.
