Lâu lắm rồi mình chưa viết ㅠㅠㅠ Mình không nghĩ ra được gì để viết nên rất lo lắng không biết có nên viết lại hay không, nhưng rồi mình nghĩ ra được ý tưởng và quay lại! Từ giờ trở đi mình sẽ cố gắng viết thường xuyên hơn ㅠ Xin lỗi vì đã đăng muộn 😭
Và câu chuyện bắt đầu!!
(Nếu bạn không nhớ cốt truyện của tập trước, bạn có thể xem lại tập trước)
Nó hoạt động rồi 😊)Vậy thì chúng ta hãy bắt đầu thôi!!
Jungkook: Tôi đã trở lại rồi đây~!!
Jimin: (Bản năng làm mẹ của Jungkook trỗi dậy) Hả?! Jungkook~!! Ugh (che miệng lại)
Jungkook: Anh nói gì vậy, hyung? (Nói từ phía cửa)
Jimin: (Phù... Suýt nữa thì mình gặp rắc rối lớn rồi...ㅠㅠ Bình tĩnh nào...)
Không có gì cả.
Jungkook: ...? Vâng... (Có gì đó lạ...)
-Vài giờ sau-
Jimin vẫn đang mắc kẹt trong phòng.
Jimin: À... Em muốn ra ngoài... Hay là mình dừng lại ở đây nhé?
Không, vậy thì tất cả công sức mình bỏ ra từ trước đến giờ sẽ trở nên vô ích...ㅠㅠ Được rồi! Cố gắng chịu đựng thêm một chút nữa nhé!
-Một lát sau-
Trời đã tối, đến giờ ăn tối. Mẹ gọi tám đứa con lại gần.
Mẹ: Các con ơi! Lại ăn nào!
(Không tính Jimin) 7 anh chị em: Đúng vậy!!
Trong khi đó, còn Jimin thì sao?
Jimin: Đồ ăn à? Tớ cũng muốn ăn nữa.
Sẽ thật kỳ lạ nếu chỉ ăn cơm rồi quay lại nhỉ? Ugh... Mình mệt quá... ㅠㅜ
Mẹ: Jimin! Con không định ăn à?
Jimin: Tớ không ăn gì cả!!!
Mẹ: Được rồi, mẹ hiểu rồi...
-Một lát sau-
Jimin: Ah, em đói quá ㅜㅜㅠ Tám! Đừng có diễn nữa!
Còn gì quan trọng hơn gạo nữa chứ!!
Jimin: Mẹ! Con muốn ăn!
Mẹ: Lúc nãy con nói là con không định ăn mà?
Jimin: (ngượng ngùng😐) Ồ... Lúc nãy không phải là tôi đâu (nói lung tung)
mẹ:...?
Cuối cùng, Jimin đã từ bỏ việc bước vào tuổi dậy thì.
Anh ấy nói anh ấy đã chọn cơm.
Và đó là kết thúc câu chuyện tuổi thiếu niên của Jimin!😆
