
- ….Xin lỗi.
Đó là những lời đầu tiên Yoon-gi nói với Seung-ah sau khi họ được đưa đến bệnh viện và mọi biện pháp cần thiết đã được thực hiện. Không hề bào chữa, Yoon-gi chỉ cúi đầu như một tên tội phạm, nhìn chằm chằm vào kim truyền dịch trên tay Seung-ah. Seung-ah cảm thấy tim mình tan nát. Ngay cả hôm nay, cô cũng đã trải qua sự kinh hoàng và đáng sợ của việc bị theo dõi, nhưng cô không thể tưởng tượng được Yoon-gi đã phải chịu đựng điều đó thường xuyên như thế nào. Là một kẻ theo dõi nữ, nỗi đau khổ của Yoon-gi có lẽ đã không được ai để ý. Vậy mà, Yoon-gi lại cúi đầu trước Seung-ah như một tên tội phạm, thay mặt cô xin lỗi. Mặc dù chính anh ta cũng là một nạn nhân.
- Đừng làm thế. Đó không phải lỗi của cậu, Yoongi…
- Không. Là lỗi của tôi. Tên bám đuôi đó là một lời nguyền khủng khiếp đã bám lấy tôi, và giờ nó đang lan sang Seung-ah. Một người như tôi đáng lẽ không nên hẹn hò với ai cả...
- Sao... sao cậu lại có thể nói như vậy...?
- …! Seung-ah… Ý tôi là… Không phải vậy…
- Là tôi…! Tôi đang thay đổi mỗi ngày vì Yoongi, người từng nhút nhát đến nỗi sếp cũng hỏi tôi có bạn bè không, giờ lại là người đầu tiên chào hỏi mỗi sáng… ..!! Có thể với Yoongi thì điều đó chẳng là gì, nhưng Yoongi đã giúp tôi trở thành một người tốt hơn… ! Vậy nên… !! Vậy nên đừng nói những lời như thế! Những lời nguyền rủa và tất cả những thứ đó, đó không phải lỗi của anh, đó là lỗi của kẻ bám đuôi kia, vậy nên đừng tự chôn vùi mình nữa, Yoongi… !! Cứ… ..! Cứ tiếp tục gặp tôi, nếu anh thích tôi!
Mặt Seung-ah đỏ bừng, gò má ửng hồng, cô dừng lại, nhìn Yoon-ki với đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên. Nhưng không giống như cơ thể cô đang đỏ ửng đến mức dường như sắp chảy máu, ánh mắt kiên định và đôi tay nắm chặt chăn của cô cho thấy sự quyết tâm.

- Seung-ah… ..
Yoon-ki cảm thấy nhói mũi khi nhìn Seung-ah nhút nhát lấy hết can đảm nói ra những điều anh chưa từng nghe trước đây, những điều anh thực sự muốn nghe. Yoon-ki mỉm cười ấm áp và vuốt má Seung-ah.
"Tớ sẽ làm vậy. Seung-ah, cậu nói đúng. Không phải lỗi của ai cả, và đúng là chúng ta đã ảnh hưởng tích cực đến nhau kể từ khi gặp nhau. Vậy nên, giống như cậu nói, Seung-ah, tớ sẽ chỉ nhìn cậu và chỉ thích cậu thôi. Tớ sẽ gạt bỏ những lo lắng của mình sang một bên và từ giờ trở đi, tớ sẽ cố gắng làm cho người đáng yêu trước mặt tớ cảm thấy hào hứng hơn một chút."
- … ! Bạn cứ làm tôi lo lắng mãi… ..!!
- Vâng... tôi biết điều đó, nhưng tôi vẫn chưa hài lòng.
- Ông Woo…! Đó là điều người ta thường nói với người ốm sao?
- Ồ... Tôi xin lỗi. Bạn không thích nó sao?
- ! Cậu thật là xấu tính, Yoongi…
- Xin lỗi.
Yoon-ki nhẹ nhàng hôn lên trán Seung-ah và vuốt ve tay cô.

- Xin lỗi nhé?
- Thật là...
- Bạn không định làm sao?
- Sao mọi người lại giỏi đến thế? Thật sự... Thật khó chịu...
"Tôi có giỏi không vậy? Tôi chưa bao giờ cảm thấy an toàn dù chỉ một giây phút, lo lắng rằng em sẽ bỏ chạy khỏi tôi. Em chỉ đang giả vờ thoải mái thôi, Seung-ah."
- Có vẻ như bạn rất giỏi trong việc nói thẳng thắn mọi chuyện…
- Làm sao tôi có thể khiến bạn tin tôi?
- Tôi tin điều đó, tôi tin điều đó… Nó tốt đấy…
- Nếu cậu thích thì cứ để tớ lo. Cậu không thể ôm tớ được sao? Tớ đang sốt ruột lắm, muốn ôm Seung-ah và làm nũng như một đứa trẻ hư.
- Thật đấy… Tôi không thể thắng được Yoongi… .
Seung-ah úp mặt vào hai tay và đồng ý. Yoon-ki ôm Seung-ah vào lòng, vuốt ve sau gáy và xoa lưng cô.
