
00 _ Lời mở đầu
Phải chăng vì tôi tỏa sáng một mình giữa bầu trời đen kịt?Có phải vì cả thế giới đang theo dõi?
Giấc mơ ấy cũng chính là mặt trăng.Tôi muốn trở thành mặt trăng đó -Tôi luôn nghĩ về điều đó.
Tôi thấy nó quá dễ.
Tôi không hề biết đến mặt trăng. Nó hẳn phải cô đơn biết bao giữa bầu trời bao la, giữa vũ trụ bao la.
Chẳng lẽ bạn không muốn thấy rằng giấc mơ ấp ủ bấy lâu nay của tôi thực chất lại là một kẻ cô độc sao?
Bạn đã làm được. Ai cũng có nỗi đau. Nhưng bạn chỉ cần chôn vùi tất cả và tiếp tục sống. Đó là cách bạn sống.
Tôi không thể ôm bạn khi bạn nói những lời đó. Sự thật đó, sự thật rằng bạn đã bị dồn đến đường cùng, đang giết chết tôi.
Tôi luôn hiện diện ở cuối ánh nhìn của bạn, và tôi cũng luôn hiện diện ở cuối ánh nhìn của chính mình.
Điểm đến hèn nhát mà tôi luôn trốn tránh chính là em, nhưng khi em chạy đến bên tôi, tôi lại không có mặt.
Bàn tay em đã nắm lấy tay anh.Nhờ có bạn mà trời ấm áp.
Bây giờ nghĩ lại thì,

Nhưng tay bạn lúc nào cũng lạnh.
——————
Không, tôi vừa làm một thủ thuật hay ho (?) trên Ibis, nhưng giờ Ibis không mở được nữa. Tôi sắp phát điên rồi.
