Cô Park khác
Hai người còn lại

addteucat
2020.08.30Lượt xem 20
Cô thư ký vội vàng đứng dậy và chỉnh lại quần áo. "Cút đi đồ khốn!" Jennie rít lên và cô thư ký chạy ra ngoài. Jiyong hắng giọng, thậm chí không thèm sửa lời con gái mình.
"Mấy cậu làm gì ở đây vậy?" Jiyong hỏi, dựa mông xuống bàn và đút tay vào túi quần.
"Chúng con bị đuổi khỏi lớp rồi!" Cả hai đồng thanh nói. Jiyong ngạc nhiên khi nghe vậy. Bọn trẻ đều giỏi giang, giống như anh. Ai dám làm thế chắc chắn là muốn chết.
"Cái gì? Ai?" Anh ta nhíu mày.
"Cô Park!" Họ lại đồng thanh nói.
"Cô ta ném hết túi xách của chúng ta đi!" Jennie hét lên.
"Cô ta đã làm chúng ta xấu hổ trước mặt mọi người!" Hanbin nói thêm.
"Cô Park à?" Jiyong nhướng mày, đứng thẳng người. Anh không chắc mình có thể làm gì gây hại cho cô ta khi biết cô ta là vợ của bạn mình.
"Không! Cô Park kia kìa!" Họ đồng thanh nói.
"Còn cô Park nào khác nữa không?" Jiyong nhắc lại.
"Đúng rồi! Cô ấy là người thay thế cho cô Park! Tên ngốc của cô ta là gì nhỉ?" Jennie lẩm bẩm.
"Dara. Công viên Sandara. Ai lại đặt tên con mình như vậy chứ?" Hanbin lắc đầu.
"Sandara..." Jiyong thề rằng anh đã từng nghe cái tên đó trước đây nhưng không thể nhớ chính xác khi nào và ở đâu. Cái tên này rất độc đáo. Có một không hai, anh phải nói vậy. Và dễ tìm nữa. Anh nhếch mép cười.
"Để tôi lo liệu chuyện đó." Hai anh em sinh đôi đập tay nhau.
"Các em có thể về nhà nghỉ ngơi ngay bây giờ." Hai anh em sinh đôi nhíu mày.
"Chúng ta không thể về nhà cùng nhau sao?" Hanbin hỏi.
"Tôi bận. Tôi sẽ về nhà muộn."
"Cậu lúc nào cũng đến muộn," Jennie càu nhàu.
"Tôi cần phải làm vậy, nếu không, tôi sẽ không thể đáp ứng được yêu cầu của bạn."
Bạn vốn dĩ đã không cho nó rồi.Hai đứa sinh đôi nghĩ thầm nhưng chúng biết ý anh ấy là gì. Anh ấy chiều chuộng chúng để chúng không thể phàn nàn.
"Khi nào mẹ sẽ quay lại Seoul?" Jennie hỏi.
"Tôi không biết. Cô có thể gọi cho cô ấy." Bố mẹ họ ly hôn và mỗi người đều sống như người độc thân không con cái. Họ chỉ tặng hai đứa sinh đôi những thứ vật chất mà chẳng bao giờ dành thời gian cho chúng.
Hai chị em sinh đôi gật đầu rồi quay lưng bỏ đi. Thậm chí không nói lời tạm biệt với nhau. Jennie liếc nhìn con điếm mới của bố mình rồi dùng ngón tay cái rạch ngang cổ nó.
Ngày hôm sau, hai chị em sinh đôi đến trường với vẻ mặt đầy tự tin, sải bước trong hành lang như thể họ là chủ nhân của trường. Mà thực ra, họ đúng là chủ nhân của trường. Họ là những học sinh giàu nhất trường.
Hanbin vô tình va phải một tiền bối, nhưng người tiền bối đó lại đang tức giận. "Nhìn đường mà đi chứ, đồ quái dị!"
Người anh cả cảm thấy bị xúc phạm nhưng không thể làm gì được vì bố mẹ đã dặn anh ta không được vượt qua ranh giới giữa các phường.
Những người xung quanh bỗng im lặng vì sự ồn ào, nên họ dễ dàng nghe thấy một tiếng cười. Họ quay lại và thấy một cô gái nhỏ nhắn, không mặc đồng phục, đang cười.
"Sao lại tự nói chuyện với chính mình thế nhỉ?" Hanbin bối rối chỉ vào mình khi cô ấy nhìn chằm chằm vào anh.
"Thế thì còn gì nữa chứ? Ai va vào anh ta? Chính là cậu. Và cậu vừa tự mình nhận ra điều đó." Jennie há hốc mồm kinh ngạc.
"Ai cho ngươi vào đây hả tên thường dân?" Jennie hét lên.
"Cô là công chúa à?" Cô ta khịt mũi.
"Này. Chỉ vì cô là con gái không có nghĩa là tôi sẽ không đánh cô đâu." Hanbin nghiến răng nói và khẽ đẩy vai cô gái để cảnh cáo.
"Chỉ vì cậu là con trai, không có nghĩa là cậu có thể đánh tôi." Cô ta nhếch mép cười và Hanbin tung một cú đấm móc nhưng cô ta né được khiến Hanbin trông thật ngốc nghếch. Tiếng xì xào bàn tán vang lên và một số người cố nén tiếng cười.
"Lee Hayi!" Dara gọi, và cô gái quay đầu lại.
"Imo~" cô bé cười toe toét với dì của mình.
"Bà đã tìm cháu khắp nơi. Bà đã bảo cháu ở trong xe rồi mà." Dara nói, hơi thở hổn hển khi bà tìm kiếm cháu gái mình trong khuôn viên trường.
"Lại là cậu nữa!" Jennie hét lên và Dara nhướng mày nhìn cô như thể chỉ cần nhìn thấy cô ấy ở đó thôi cũng đã khiến Jennie nổi giận.
"Cô ấy có vấn đề gì về thính giác không?" Hayi hỏi Dara.
"Chắc vậy. Cô ấy lúc nào cũng la hét." Dara nhún vai và Jennie hét lên the thé khi họ nói chuyện như thể cô ấy không có ở đó. Cô ấy lấy điện thoại ra và gọi cho bố. Các học sinh tản ra ngay lập tức, không muốn bị cuốn vào mớ hỗn độn.
Vài giây sau, hiệu trưởng xuất hiện và yêu cầu họ đến văn phòng của bà. "Tôi sẽ đưa cô ấy xuống đó rồi quay lại." Dara nói với Minzy, vừa nói vừa chỉ vào Hayi.
"Không. Cô ấy sẽ đi cùng cậu." Hanbin nói, giọng đầy tức giận.
"Mũi cậu đang phồng lên kìa. Nó đã to rồi, đừng làm nó to hơn nữa." Dara huých Hayi để cậu dừng lại.
"Theo tôi, chúng ta có cùng dòng máu chảy trong huyết quản, cậu biết đấy, tôi không chịu nổi những kẻ đâm chém." Hàm Hanbin nghiến chặt nên Dara kéo Hayi ra trước khi họ xảy ra xô xát. Bà không lo lắng cho cháu gái mình. Bà lo lắng cho cậu bé.
"Mời vào." Dara và Hayi dừng bước khi thấy một người đàn ông mặc vest, tóc chải chuốt, ngồi bắt chéo chân trên ghế. Ghế nào? Ghế của hiệu trưởng.
"Bố ơi!" Jennie chạy ào đến chỗ bố, cười tươi rạng rỡ.
"Cha chết chắc rồi." Hanbin thì thầm vào tai Hayi trước khi mỉm cười với cha mình.
"Vậy ra cô là Sandara Park." Jiyong nhìn Dara từ đầu đến chân. Anh không phủ nhận cô ấy rất xinh đẹp, đúng như nguồn tin của anh cho biết.
"Thì ra anh là bố của bọn trẻ. Tôi hiểu vì sao chúng lại có thái độ như vậy." Dara lẩm bẩm.
"Đó là chuyện thường tình trong gia đình." Anh ta cười nhếch mép. Anh ta đẹp trai, nhưng Dara không hề nao núng.
"Đó không phải là lời khen." Dara khoanh tay lại và Hayi cười khúc khích.
"Hãy để chúng tôi yên." Jiyong nói với hiệu trưởng.
"Ừm... Các con, đi thôi." Minzy lúng túng dẫn ba đứa trẻ ra khỏi văn phòng của mình.
"Tôi nghe nói cô đã đuổi con tôi ra khỏi lớp phải không?" Hắn ta lượn vòng quanh cô như một con cá mập.
"Họ không quan tâm. Vậy sao không cho họ về sớm?" Jiyong dừng lại trước mặt cô và tiến lại gần hơn, nhưng Dara không lùi lại cũng không hề nao núng.
"Làm thế nữa thì không thì cậu sẽ bị đuổi khỏi trường." Jiyong nói với giọng đe dọa, nhưng Dara lại cười gượng gạo, điều này khiến anh ta ngạc nhiên.
"Trước hết, tôi chỉ là giáo viên thay thế nên thực chất tôi không thuộc biên chế nhà trường. Thứ hai, việc các con anh có ở lại lớp tôi hay không là tùy thuộc vào chúng, tôi khuyên chúng nên ở lại vì chúng thiếu lễ phép. Nhân tiện, sao anh không ngồi thử lớp tôi xem? Anh thực sự cần điều đó." Nói xong, Dara bỏ đi, vô tình va vào vai anh khiến anh loạng choạng. Mắt Jiyong mở to và quay lại thì bị cánh cửa đóng sầm vào mặt. Giống như những gì các con anh đã trải qua.
Cô Park - 2
Kwons - 0