Điều sai trái tôi đã làm vì yêu em (bl)

03. Một người tốt bụng

Giờ học bắt đầu, nhưng Hoon không nghe rõ giọng giáo viên.

Đầu bút chì chỉ khẽ lướt trên cuốn sổ.


Ở phía bên kia bàn, Sun-eun đang cười nói và trao đổi ghi chú với bạn mình.

Anh ấy vui đến nỗi không nhịn được cười và thậm chí còn đung đưa người khi đang nằm.


Hoon không rõ lý do, cúi đầu xuống.


Giả vờ như không biết... Chắc là mọi chuyện là như vậy thôi.


Giữa tiếng giấy lật và tiếng ghế xô đẩy, âm thanh đó xen lẫn với tiếng giấy lật và tiếng ghế bị kéo lê.

Tiếng cười khe khẽ của Suni có thể nghe thấy rõ ràng.


Khi đến giờ giải lao, tất cả các em nhỏ đồng loạt đứng dậy khỏi chỗ ngồi và tự nhiên hòa mình vào đám bạn.


Hoon không đứng dậy khỏi chỗ ngồi mà chỉ sắp xếp lại cuốn sổ tay của mình.

Tôi đã hy vọng Sooni sẽ đến.


… đã không đến.


Thay vào đó, ai đó dựa vào bàn.

- Chào

Khi tôi ngẩng đầu lên, đó là một bạn cùng lớp.

Một đứa trẻ thường hay ở bên cạnh Sooni.


- Cậu có thật sự đang hẹn hò với anh ấy không?


Hoon nhất thời không nói nên lời trước câu hỏi bất ngờ.


- …hừ


Tôi trả lời khẽ, gần như không nghe thấy, nhưng đứa trẻ vẫn cười khúc khích.


- Thật tuyệt vời.


Những lời đó khiến tôi cảm thấy lạ lẫm.

Tại sao lại kỳ lạ?


Trước khi Hoon kịp hỏi thêm điều gì, bạn của Soon nhún vai và bước về phía Soon, như thể anh ta đã nói hết những gì muốn nói.


Tất cả những gì còn lại trong Hoon chỉ là một cảm giác bất an.


Đến giờ ăn trưa, Hoon đang tìm chỗ ngồi với khay cơm của mình thì nhìn thấy Soon từ xa.


Họ đang trò chuyện và cười đùa với bạn bè.

Giọng anh ta to và vẻ mặt rạng rỡ.


Anh ấy có vẻ là một người hoàn toàn khác so với đoạn phát biểu ngắn mà tôi xem được trong tin nhắn tối qua.


Tôi cố gắng giả vờ như không nhìn thấy anh ta và ngồi một mình ở cuối hàng ghế, cách anh ta một khoảng khá xa.

Tôi cầm thìa lên, nhưng không cảm nhận được rõ vị gì cả.


Ngay lúc đó, đột nhiên có người ngồi xuống ghế đối diện tôi.


-Tại sao bạn lại ngồi đây một mình?


Anh ấy là lớp trưởng của lớp chúng tôi.


Hoon trợn tròn mắt kinh ngạc.


- À… chỉ là…


Tôi thường không hay nói chuyện với họ, và chúng tôi cũng không thân thiết lắm, ngoại trừ việc cùng học chung một lớp.


Tôi tự nhiên ngồi xuống đối diện Hoon và có một cuộc trò chuyện thân thiện.


Ồ, cô giáo lại bảo mình làm bài này nữa à?

Năm ngoái, vì Hoon quá im lặng, cô giáo đã nhờ lớp trưởng chăm sóc cậu ấy.

Mặc dù bề ngoài tỏ ra tử tế, nhưng hắn ta lại đi nói xấu Hoon sau lưng, khiến hình ảnh của Hoon thực sự bị ảnh hưởng xấu.


- Vốn dĩ bạn là người trầm tính phải không?


Mọi chuyện diễn ra tự nhiên đến nỗi Hoon nhất thời sững sờ.

Tôi không thể tin được rằng đứa trẻ mà tôi vẫn cư xử như người xa lạ cho đến tận hôm qua lại đột nhiên ngồi trước mặt tôi.


Nhưng cảnh đó quá ngọt ngào để có thể là diễn xuất.

Đôi mắt ngây thơ, dịu dàng và nụ cười mềm mại của cô đều hướng về phía Hoon.

Tôi đã bao giờ bị đối xử như thế này chưa?

Chỉ một từ duy nhất, nhưng cả một cuốn tiểu thuyết đã mở ra trong tâm trí Hoon.

 

- Ừ, tôi sẽ im lặng…


Khi Hoon trả lời một cách thận trọng, lớp trưởng nghiêng đầu và mỉm cười.


- Vậy nên... bạn không cần phải lo lắng cho tôi... Nếu giáo viên bảo bạn làm vậy thì không sao cả...!


- Tôi đến đây vì muốn làm quen với bạn.


Đã bao giờ có ai đối xử với tôi như thế này chưa? Không phải ở trường... hay trong đời tôi, tôi nghĩ vậy.


- Anh/Chị đọc rất nhiều sách. Tôi đã quan sát anh/chị trong vài ngày qua, và tôi nghĩ chúng ta sẽ rất hợp nhau.


- Ồ, bạn có thích đọc sách không?


Bạn đã theo dõi tôi à? Từ khi nào vậy?

Cậu không nhận ra sao, vì tất cả sự chú ý của tớ đều tập trung vào Sooni?


- Ừ, mình thích lắm. Mình nghĩ cậu không có cuốn nào thuộc series Teen, bắt đầu từ số 17. Mình cho cậu mượn vài cuốn nhé?


- Thật sao...? Cho mình mượn được không?


- Nếu bạn thấy ổn thì dĩ nhiên là ổn rồi!


Lòng tôi bỗng rung động không lý do trước lòng tốt mà tôi nhận được sau một thời gian dài.


- … Cảm ơn


Đó là một bữa trưa dễ chịu sau một thời gian dài.

Tôi ngoái nhìn về hướng Sooni vừa đứng, tự hỏi liệu cô ấy đã rời khỏi căng tin chưa.


Tôi đang nhìn Hoon.

Khi ánh mắt của Hoon chạm phải ánh mắt cô ấy, anh ấy nhanh chóng quay mặt đi.


Hoon bỏ Soon lại phía sau và đi về phía lớp trưởng đang đợi.

Ánh mắt của Suni có vẻ hơi sắc bén... Có phải tôi nhầm lẫn?


Tôi vừa đến lớp học thì nghe thấy tiếng cửa mở sầm.

Mọi việc đều ổn thỏa.


Soon tiến lại gần Hoon với những bước chân nhanh nhẹn.


- Hãy đợi tôi hôm nay.

Gravatar