Những kỷ niệm không phai mờ

TRẠM RODEO... nơi mọi kỷ niệm bắt đầu.

Những cơn gió nhẹ thoảng qua và con phố nhộn nhịp người qua lại là nhịp sống thường nhật của mỗi người. Hiện tại tôi đang ngồi trên ghế đá ở ga Apgujeong Rodeo, đeo tai nghe và chờ em họ đến. Tôi đã ở đây gần 15 phút rồi vì mẹ cứ giục tôi đến đón em họ, người đã đi du lịch và lâu không về thăm Hàn Quốc. Khi đang mải mê nghe bài hát yêu thích của mình, "Creep" của Radiohead, tôi giật mình bởi một tiếng động mạnh. Khi nhìn xuống, tôi thấy một cô gái nhưng tóc che khuất mặt cô ấy. Tôi vội vàng đỡ cô ấy dậy. "Gwaenchana?" (Không sao?) tôi hỏi nhưng cô ấy chỉ nhìn tôi chằm chằm. Cô ấy là một cô gái xinh đẹp nhưng tôi nhận thấy có vài vệt nước mắt trên má cô ấy... Có nỗi buồn và sự tuyệt vọng trong mắt cô ấy. Tôi không biết phải làm gì nên tôi hỏi lại và cô ấy gật đầu rồi bỏ đi. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với mình nhưng linh cảm mách bảo tôi... Hãy đi theo cô ấy.

Chương tiếp theo...
"Tôi nói chuyện với những người tôi quen biết nhưng tôi không bao giờ cảm thấy được lắng nghe trọn vẹn... Tôi thậm chí không quen biết bạn nhưng tôi vẫn biết ơn." - cô gái