Trên đường về nhà

đường về nhà 01

Tôi nhớ anh ấy.

Tôi nhớ anh ấy, người từng nở nụ cười rạng rỡ với tôi.

Sao anh lại bỏ đi mà không nói lời nào?
Anh/Chị có yêu em/anh không?



-



-Nó nhỏ quá!!!!!!!
-Ừ, cưng ơi!!!!!!


Bạn, người từng nở nụ cười với ánh mắt tinh nghịch, giờ đã ra đi.

Tôi không thể gặp bạn nữa


Người liên lạc cuối cùng bạn để lại

| Anh xin lỗi, anh yêu em, anh nhất định sẽ quay lại. Xin hãy đợi anh vài năm nữa, anh xin lỗi.

Đã hơn 3 năm rồi.

-
-
-

Tôi suy nghĩ một lát về lần gặp đầu tiên của chúng tôi.


Đó là một cuộc gặp gỡ tuyệt vời, giống như một vở kịch dành cho thanh thiếu niên ở trường.

Tôi không ngờ cái kết lại nực cười đến thế.



Cuốn sách của chúng tôi cuối cùng lại có một kết thúc buồn.






Tôi vẫn nhớ những khoảng thời gian tôi đã ở bên bạn.

Tôi vẫn không thể quên nụ cười rạng rỡ của bạn.


photo


Trong ký ức của tôi, bạn luôn mỉm cười rạng rỡ.


Trông anh ấy có vẻ vui vẻ