dở tệ ngốc nghếch mà cứ vậy nhẹ nhàng như cánh Anh Đào đặt người ta vào lòng.
Cô bé cũng nhanh trí lật ngược mảnh giấy nhớ lại viết vào mặt sau, coi như là đáp lễ:
“Chỉ là chút mưa lưa thưa qua cửa lớp
Vài cánh Đào len lỏi ghé qua chơi
Sao ướt được tinh khôi trang giấy trắng
Sao doạ được tuổi mười sáu trăng tròn”
Tuy nhiên khi Taehyung vừa đọc được lời hồi đáp, thì cũng là lúc sấm dậy, chớp xoẹt qua nền trời khô khốc, như có phản xạ có điều kiện, tuổi Mười sáu giật mình nhích gần lại người ta. Taehyung cười toe nụ cười vuông vức:
“Tưởng mười sáu tròn trăng chẳng sợ tiếng sấm rền”
