
“Rồi tôi chợt nhớ ra, bạn chính là ngôi nhà của tôi."
Tôi luôn tự hỏi
cảm giác như ở nhà là như thế nào
Liệu như vậy đã đủ chưa?
Khiến tôi cảm nhận mọi thứ
Ngay cả khi tôi không có gì?
Liệu như vậy đã đủ chưa?
Giúp tôi nhận ra giá trị của bản thân mình?
nhưng rồi tôi nhớ ra…
Bạn là nhà của tôi.
Em là vòng tay ấm áp của anh.
trong thế giới lạnh lẽo này
bạn hoàn thành tất cả
những mảnh vỡ của tôi
bạn điền đầy đủ
những phần trống rỗng trong tôi
bạn chính là nơi đó
Tôi sẽ quay lại
sau một thời gian dài
một ngày mệt mỏi
bạn là người đó
mọi người viết
thơ tình về
Bạn chính là người đó.
những người tỏa sáng như các thiên hà
và để bạn biết,
chúng ta có thể đi bộ vào
những con đường khác nhau
nhưng bạn thì khác,
Bạn là người duy nhất của tôi
và chỉ có nhà.

