Woozi đã trẻ lại rồi!

Woozi đã trẻ hơn rồi! 03

※Bài viết này chỉ là một câu chuyện tưởng tượng đang diễn ra trong đầu tôi.

※Không được ngâm quá lâu!! 🚫

※Điều này hoàn toàn không liên quan gì đến nhóm Seventeen!

bắt đầu!!!
·
·
·
·
·
·
·
·
Ngay khi Seungcheol và Jeonghan bước ra, Min-gyu đã ôm chầm lấy Ji-hoon.
Tôi cùng các thành viên trở về nhà.

Jeonghan: Chắc hẳn cậu ấy đã đau lắm... Vì thân hình cậu ấy vốn đã nhỏ bé, vết thương chắc hẳn còn lớn hơn nữa...
Seokmin: Nhưng Jihoon huyng đã chịu đựng tốt đúng không?
Wonwoo: Tôi nghĩ chắc hẳn quá trình điều trị đã rất đau đớn...
Seungkwan: Đúng vậy... Chắc hẳn trời rất nóng, nhưng cậu đã cố nhịn được.

Lúc đó, Ji-Hoon tỉnh dậy.

Jihoon: Ơ...? Cậu đang làm gì vậy...? Trời ơi!
Jeonghan: Ôi trời!! Cậu có sao không?
Jihoon: Ừ...
Seungcheol: Jihoon, em có muốn làm gì không?
Jisoo: Chân tôi bị thương, nên có vẻ như việc cử động sẽ khó khăn...
Jihoon: Không sao đâu, dù sao thì tớ cũng sợ di chuyển mà...
Mingyu: Hay là chúng ta cùng nhau cõng nhau đi mua sắm nhé?
Wonwoo: Bây giờ nghĩ lại thì, mình chỉ có hai bộ quần áo... và đồ lót...
Jihoon: Ugh!!! Quần lót của tôi bẩn quá!!! //
Chan: Mặt tôi đỏ bừng lên haha
Hansol: Dễ thương quá..
Jihoon: Khi tôi lớn lên, các bạn sẽ là người đầu tiên muốn tống khứ tôi đi!
Hansol: Ôi trời, tôi sợ quá... haha
Jihoon: Ugh..!!

Ji-hoon chạy tới và đánh vào chân Han-sol.
Nhưng những thành viên nhìn thấy cảnh đó đều thấy dễ thương đến mức muốn chết.
Và Hansol, người bị Jihoon đánh trúng, đã ôm chầm lấy Jihoon.

Hansol: Jihoon, hành vi này là sao vậy?
Jihoon: Này! Cậu không xuống à?!
Hansol: Như vậy có được không ạ?
Jihoon: Này... cậu không xuống à?!

Jihoon vừa khóc vừa hét.
Hansol, khi nhìn thấy cảnh đó, đã xấu hổ và đặt Jihoon xuống.

Jihoon: Tớ không đi với cậu đâu!!! Hả!!
Hansol: À, em xin lỗi, anh ạ.

Jihoon phớt lờ Hansol và chạy đến chỗ Seungcheol.
Khuôn mặt Hansol trở nên buồn bã, còn Seungcheol mỉm cười và nói chuyện với Jihoon.

Seungcheol: Tại sao lại là Jihoon?
Jihoon: Khi nào cậu định mua quần áo?
Seungcheol: Ồ, đúng rồi haha ​​các cậu!! Đi mua quần áo thôi!!

Seungcheol đã gọi các thành viên lại để cùng đi mua quần áo.
Tôi ôm Ji-hoon.

Seungcheol: Được rồi - Jihoon, chúng ta đi ôm anh nào.
Jihoon: Được rồi-
Jeonghan: Nhưng chẳng phải số người quá đông, không phải ai cũng có thể đi được sao?
Soonyoung: Nhiều lắm... nhưng lâu rồi mình cùng đi nhé!!
Seokmin: Càng đông càng vui!! Haha

Vậy là các thành viên chia thành ba nhóm đi bằng ba xe ô tô và hướng đến cửa hàng bách hóa.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Đã đến hồi kết... nhưng...
Hình như nó lại ngắn quá rồi... haha
Đã lâu rồi mình chưa đăng bài nên xin lỗi vì bài viết ngắn gọn quá..!!ㅠㅠ
Chẳng vui vẻ gì cả...

Tôi đang nghĩ đến việc sử dụng một thứ gì đó khác biệt cho năm học ngắn ngủi này...
Các bạn nghĩ sao...?
Hãy cho mình biết trong phần bình luận nhé..ㅠㅠ