Một tay bắn tỉa phải giết bạn gái của mình.

Chúng ta có nên hẹn hò không?

23:59... Lần này bạn không có mặt ở đây...

Tôi đoán là giờ tôi không thể làm gì được nếu thiếu bạn nữa...

Tiếng kêu chít chít-

bùm-

Khi cuối cùng tôi nghe thấy bạn mở cửa trước và bước vào, tôi khẽ mỉm cười một cách vô thức.

Anh đến bên giường, ôm em từ phía sau rồi nằm xuống cạnh em.

Bạn có mùi hơi nồng của rượu vì vừa uống xong, nhưng mùi xà phòng bạn tỏa ra lại quá thơm đến mức lấn át tất cả.

Jimin: Cậu đang ngủ à, Yeoju?

Nữ chính: Ờ... không...?

Jimin: Tôi có mùi rượu không vậy?

Jimin: Cho dù tôi uống từng chút một, liệu mùi có biến mất không?

Nữ chính: Không...ừm...phải không...nó chỉ có mùi thơm thôi?

Jimin: Phù... ổn rồi.

Yeoju: Jimin, ngày mai chúng ta

Jimin: Chúng ta đi hẹn hò nhé!

Nữ chính: Hả?

Jimin: Gì chứ... đó không phải là điều cậu định nói sao...? Tớ đã hy vọng hão huyền rồi...

Nữ chính: À... không...!!! Tôi muốn đi hẹn hò.

Jimin: Vậy thì ngày mai chúng ta hãy đi hẹn hò, lần đầu tiên sau một thời gian dài nhé.

Nữ chính: Được rồi...

Jimin: Muộn rồi... Đi ngủ và ngày mai hãy vui vẻ nhé.

Nữ chính: Vâng

Tôi và Jimin từ từ nhắm mắt lại.

(Ngày hôm sau)

Jimin: Cậu sẵn sàng chưa, Yeoju?

Nữ chính: Vâng!!

Jimin: Tôi phải chăm sóc thật tốt cho người phụ nữ này.

Nữ chính: Hả...? Tại sao? Tại sao tôi phải làm tốt việc này? Tôi đã làm gì sai sao?

Jimin: Em xinh đẹp đến nỗi đàn ông sẽ không muốn yêu em đâu, vậy nên em phải chăm sóc bản thân thật tốt trước đã.

Nữ chính: Cái gì thế... làm mọi người phấn khích quá... nhanh lên nào...!!!!

Tôi và Jimin nắm tay nhau rời khỏi nhà.

Vừa ra khỏi xe cùng Jimin, tôi liền lên xe của Jimin.

Jimin: Anh trai tớ bảo là có một nhà hàng mới mở. Mình đi nhé?

Nữ chính: Được thôi!! Nhưng nó đắt quá phải không?

Jimin: Cậu lo lắng điều gì vậy? Bạn trai cậu có thẻ mà.

Jimin lái xe với nụ cười trên môi và sau khoảng 15 phút, cuối cùng anh cũng đến một nhà hàng và dừng xe. Anh ấy cùng Jimin bước vào.

Sungjun: Hả? Jimin!!!!

Jimin: Hyung, anh ra ngoài đi.

Sungjun: Nhưng người này là ai? Có phải cô ấy là bạn gái của anh ấy không?

Jimin: Tất nhiên rồi, người này

Seongjun: Tên tôi là...

Yeoju: À, là Kim Yeoju haha!!!

Seongjun: Cô Yeoju? Jimin, cô Yeoju, chắc chân cô đau lắm vì cô đi giày cao gót. Mời cô ngồi ở bàn đằng kia.

Jimin: Cảm ơn bạn

Tôi ngồi vào bàn với Jimin và chọn thực đơn.

Jimin: Người phục vụ

Người phục vụ: Vâng thưa ông

Jimin: Ở đây, tôi sẽ gọi một phần salad trái cây nhiệt đới, một chiếc pizza tôm cay và hai miếng bít tết bò Hàn Quốc. Còn đồ uống thì tôi sẽ gọi một ly nước ép cà chua.

Người phục vụ: Quý khách muốn dùng món tráng miệng gì?

Jimin: Món tráng miệng em muốn là bánh bingsu phô mai việt quất.

Người phục vụ: Vâng, cảm ơn quý khách. Tôi sẽ mang món ăn đến cho quý khách theo đúng yêu cầu.

Yeoju: Jimin à, nhưng lần trước Jiwoon cứ nài nỉ đòi mua áo hiệu ○○ ấy. Cậu mua cho cậu ấy à?

Jimin: Ồ, tôi mua cái đó để mặc.

Nữ chính: Hả...?

Jimin: Jiwoon, con chim đó không muốn mua những thứ tớ đang có dù nó có chết đi chăng nữa.

Jimin: Tớ đã mua nó. Bộ quần áo tớ đang mặc chính là bộ này.

Nữ chính: Cậu cũng mặc áo đen à? Tuyệt quá...

Jimin: Màu trắng, đỏ và xám có giá bằng nhau, nhưng màu đen đắt hơn 300.000 won, nhưng mình mua màu đen vì nó hợp phong cách của mình.

Yeoju: Tôi cũng nghĩ màu đen là đẹp nhất.

Jimin: Còn đây là của cậu.

Những bộ quần áo Jimin tặng tôi là áo kiểu của thương hiệu ○○

Tôi cũng đang mặc một chiếc áo sơ mi đen có dải ruy băng đỏ đen. Tôi xinh đẹp đến nỗi mải mê ngắm nhìn nó, và Jimin đã nói chuyện với tôi.

Jimin: Tôi có cảm giác như có con ruồi sắp bay vào miệng mình vậy.

Nữ chính: Cái này đắt quá phải không?

Jimin: Đắt tiền thì sao? Cậu vẫn sẽ mặc nó thôi.

Nữ chính: Dù sao thì... tôi xin lỗi...

Jimin: Cậu xin lỗi vì điều gì? Tớ làm vậy vì tớ thích.

Nữ chính: Mình sẽ ăn mặc thật đẹp!!

Jimin: Chỉ cần ăn mặc đẹp cho tôi là được rồi.

Jimin trông đáng yêu đến nỗi mặt cậu nhanh chóng đỏ ửng, và chẳng mấy chốc người phục vụ đã mang thức ăn đến và đặt lên bàn chúng tôi.

Yeoju: Ngon quá haha

Jimin: Ừ, mình cũng không kỳ vọng nhiều vào món salad lắm, nhưng nó ngon thật.

Nữ chính: Hả? Tôi không ngờ tới, vậy tại sao anh lại yêu cầu tôi làm việc đó?

Jimin: Vì cậu thích salad trái cây

Nữ chính: Haha…là nhờ tôi đấy. Cảm ơn nhé haha

Jimin: Được rồi, được rồi, ăn nhiều lên nhé.

Nữ chính: Vâng!!!

Sau khi ăn tối với Jimin, chúng tôi đi dạo trong công viên. Trời đã tối nên bầu trời đêm rất đẹp.

Đã lâu rồi mình chưa đi dạo cùng Jimin, nên mình hơi hồi hộp và tay không được chạm vào bất cứ thứ gì.

Jimin: Cậu muốn nắm tay tớ không?

Yeoju: Vâng

Po-ok-

Chẳng mấy chốc, tay chúng tôi đã nắm chặt lấy nhau.

Ngày 21 tháng 9 là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi sau một thời gian dài.

Thật tuyệt khi được dành thời gian bên bạn.