thế giới của tôi
đề xuất


tại trường đại học


Jin: Tớ muốn nói chuyện với cậu, Rista.

Rista: Vậy *nó vẫn tập trung vào cuốn sách* chứ?


Jin: Tớ muốn tỏ tình với người tớ thích ❤ Giúp tớ vượt qua cơn hồi hộp này nhé bạn thân ơi~~~~

Rista: *nghẹn thở* Cậu vừa nói gì vậy? *cười gượng*... Rista cảm thấy bị tổn thương nhưng vẫn cố gắng cười gượng.

Rista: Được rồi... vậy khi nào anh định cầu hôn...? *vẫn cố kìm nước mắt 😢* nên cô cúi đầu xuống để Jin không nhận ra mình đang khóc.


Jin: Đợi ở đây, tôi sẽ quay lại trong 2 phút nữa. *Anh ấy rời đi*

???: Này Rista???

quan điểm của Rista

Mình cảm thấy buồn vì người mình thích sắp cầu hôn người khác hôm nay nhưng mình phải vui mừng cho hạnh phúc của anh ấy. Chúc mừng Rista! *Cố lên 😊

Rồi đột nhiên có người gọi tên tôi, đó là Sehun. *Hết phần kể chuyện của Rista*


Sehun: hii rista

rista : hii sehun-shi


Sehun: Cậu đang bận à?

Rista: Không, tại sao Sehun?


Sehun: Tớ muốn nói với cậu điều gì đó

Rista: Vậy chuyện gì vậy em yêu, nói nhanh lên nhé? Chị phải tập trung vào việc học.


Sehun: *thở dài* Được rồi 🙂 Rista, tớ... tớ cần giúp đỡ trong việc học tập. Đúng vậy, tớ cần cậu giúp tớ ghi chép bài giảng. *Cái quái gì vậy?*


Sehun pov * Cái quái gì vậy, cậu đang làm gì thế? Sao cậu lại nói lắp thế? Trời ơi, cô ấy sẽ trả lời thế nào đây?

Rista: Đó thậm chí có phải là một câu hỏi không vậy em yêu? Chị rất sẵn lòng giúp em *mỉm cười*


Sehun nghĩ: Aahhhhh *hét lên* Nụ cười này sẽ giết chết anh mất thôi, chỉ vì nụ cười của em mà những ngày của anh trôi qua thật tuyệt vời.


Sehun: Cảm ơn bạn nhé 💓rista, mình có thể hỏi bạn một câu hỏi được không?

Rista: Sehun, có chuyện gì vậy? *vẫn đang tập trung đọc sách 📖*


Sehun: Cho mình đặt biệt danh với cậu được không ạ?

Rista: *bối rối* được rồi


Sehun liên tục gọi cô bằng những biệt danh khác nhau, còn Rista thì vẫn tiếp tục cười, nhưng có ai đó đang vô cùng ghen tị.


Jin pov... sao cô ấy lại cười với anh ta như vậy? Cô ấy có yêu anh ta không?... Không... không... Nếu cô ấy có thích anh ta thì cô ấy cũng phải nói với tôi rồi chứ.


Trời ơi 😳😐😑 Sao anh ta lại đặt biệt danh cho cô ấy? Cô ấy không hề nói chuyện với tôi như vậy. Sao tôi lại cảm thấy bị tổn thương? Cô ấy chỉ là bạn tôi thôi.


Có thể là bạn thân nên mình cũng thích cậu ấy, nhưng mình chưa bao giờ có cảm giác như vậy. Nhưng mình lại có cảm giác khác với Rista, tại sao cô ấy lại cười như thế thì mình không hiểu.


Tôi có quyền can thiệp vào cuộc sống của cô ấy, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy ghen tị và tổn thương... không, tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi gượng cười và đến gặp họ rồi hỏi.


Jin: Sao cậu lại cười như một thằng ngốc vậy?


Sehun: Không liên quan gì đến cậu *đảo mắt*


Tôi nghiến răng ✊ang, nghiến chặt răng và trước mặt Rista, tôi gượng cười và hỏi lại lần nữa.

rista: Kim à, anh ấy chỉ đang nói cho tôi biết một vài biệt danh thôi.

Sehun: Tôi có tên mới rồi.


Rista cười phá lên khi nghe thấy những biệt danh đó, còn tôi thì mỉm cười vì niềm vui của cô ấy 😊 nhưng cũng buồn vì cô ấy chỉ gọi tôi là Kim thay vì...

Jin gọi Sehun là "anh yêu", em cảm thấy tổn thương lắm 😔🤧


Sehun: Đừng cười nhé *chu môi dễ thương*

Rista: Cậu dễ thương quá *cô ấy hôn lên má Sehun và Sehun đỏ mặt 😊☺😳* Giờ nói cho tớ biết tên cậu đi, cục cưng của tớ! Cô ấy hôn thêm một cái nữa

Tôi hôn lên má anh ấy và mỉm cười, nhưng trong lòng tôi bừng bừng giận dữ và ghen tuông. Nụ hôn ấy để làm gì chứ, cô ấy chưa bao giờ hôn tôi dù chỉ một cái, và cô ấy đã...

Anh ấy hôn lên má tôi hai cái, tôi cảm thấy tổn thương 😢 nhưng vẫn giả vờ mỉm cười *Kết thúc góc nhìn của Jin*


Sehun: Được rồi, nghe này 🎶💖 Cherry *vừa nói vừa lo lắng, mặt đỏ bừng vì người cậu thích vừa hôn cô ấy hai lần*

Rista: Quả anh đào!???!!! Tuyệt vời!


Sehun: OK, tạm biệt nhé. Ngày mai chúng ta sẽ làm việc với dự án của mình. Khi nào chúng ta gặp lại nhau?


Jin: Cô ấy có lịch hẹn ngày mai, cô ấy không thể đến được. *Anh ta đang vô cùng tức giận*

Cô ấy nhìn anh ta với vẻ kỳ lạ và nói:

Rista: Đừng để ý đến anh ta, cùng lúc, cùng địa điểm nhé???


Sehun: Được rồi, tạm biệt. *Anh ấy hôn lên má cô ấy rồi rời đi*

Rista: Kim, đi thôi...


Jin: *suýt khóc nhưng cố kìm nén nước mắt rồi bỏ đi*