"Sinh vật nửa người nửa thú mà tôi đã sống cùng suốt 10 năm nay trông giống một người phụ nữ."

Ngày kỳ diệu 1/2

이지은 image

이지은

“Ưm quá…”

Tôi có mơ thấy giấc mơ đáng sợ không?

Tôi có gặp ác mộng không?

Chỗ nào đau?

Tôi cứ trằn trọc không ngủ được, không biết mình đau ở đâu.

이지은 image

이지은

“Ư...hả...?”

Ji-eun tỉnh dậy sau một hồi trằn trọc.

Vừa thức dậy là tôi lập tức chạy đi đâu đó.

• • •

이지은 image

이지은

“Ước gì…”

Anh ta lộ vẻ mặt ngạc nhiên như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.

이지은 image

이지은

“Một tháng đã trôi qua rồi sao... Thời gian trôi nhanh quá...”

이지은 image

이지은

“Ha…nó đâu rồi…mình hết băng vệ sinh rồi à…” [lục lọi]

_Chiếc hộp đựng đồ trống rỗng với một chút hy vọng_

Tôi lục tung hộp đựng đồ, nhưng đúng như dự đoán, chẳng có gì ở đó cả.

이지은 image

이지은

“Hừm… mình nên làm gì đây…”

_Có một tình huống mà tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gọi cho Jimin_

Tôi cảm thấy thoải mái nhờ những cảm xúc của ngày hôm qua.

Tôi đứng đó một lúc, không thể gọi điện.

이지은 image

이지은

“........Ngay cả tấm chăn cũng phủ đầy rêu...” Ododo-]

이지은 image

이지은

Xoẹt-] “Ư...ha...Mình tiêu rồi”

Đúng như dự đoán, chiếc chăn bị dính đầy máu đỏ tươi.

Và Jimin đang ngủ say sưa bên cạnh anh ấy.

이지은 image

이지은

“J…Jimin…” (Ngập ngừng)

박지민 image

박지민

“Zzzzzzzzzzzzz....” [퍽-]

Cuối cùng, con tàu của người đóng nó với giấc ngủ không yên giấc đã trở thành hiện thực.

Giá cả...

이지은 image

이지은

“Àh…Park Ji-mi…!”

박지민 image

박지민

Ngạc nhiên-] “Hả?”

이지은 image

이지은

“....Ha....bụng tôi đau quá.....”

박지민 image

박지민

".....?" Sự ngạc nhiên-]

_Nhìn thấy vết máu trên ghế bên cạnh anh ấy

Anh ấy nhận ra đó là thời kỳ của tác giả.

박지민 image

박지민

“Ừm…xin lỗi…bạn có cái đó không?”

이지은 image

이지은

"...không tồn tại..."

Bạn biết đấy, đây là một trò lừa đảo, nhưng tôi biết nó không đúng sự thật.

Có những chuyện đáng xấu hổ mà chẳng vì lý do gì cả.

Đó là cảm giác của tôi lúc này.

_Còn với người bạn đời của tôi... ha... tôi nên làm gì đây...

박지민 image

박지민

“Ừm… tôi vừa mới mua xong và sẽ quay lại sau…”

Vì Ji-eun luôn tự mình lo liệu mọi việc vào ngày hôm đó.

Jimin, tình huống này thật khó xử.

이지은 image

이지은

“Ước gì…”

• • •

박지민 image

박지민

“Haa… haa… Tôi đến rồi, nhưng…” (Ngập ngừng)

Jimin đứng ngập ngừng trước một cửa hàng tiện lợi.

Không thể vào

Cuối cùng, nhân viên đó không thể chịu đựng được nữa và đã gọi cho Jimin.

김용선 image

김용선

“…? Park Jimin?? Cậu đang làm gì vậy?”

Tôi cứ tưởng người làm thêm đó là Kim Yong-seon...

박지민 image

박지민

“Hả…? Kim Yong-seo-eon….”

김용선 image

김용선

“…? Park Jimin, sao cậu không vào trong?”

박지민 image

박지민

“À…đó là…” ////

김용선 image

김용선

“…? Nói nhanh lên, đồ khốn nạn.”

박지민 image

박지민

“Tác giả đang đến kỳ kinh nguyệt…”

Yongseon nhận thấy giọng nói ngày càng lớn dần.

“Này, cậu không thể bỏ mặc anh ấy một mình được!!”