GIỌNG NÓI ĐÃ CHO TÔI NHỮNG CON BƯỚM

Tập 4

Bạn đưa điện thoại cho anh ấy.

*Anh ấy cố gắng gọi điện cho ai đó*

Felix: Trời ơi!

Y/n: Chuyện gì đã xảy ra vậy!!???

Felix: Ừm... điện thoại của cậu tắt rồi.

Y/n: Ôi không, vậy sao!? Có lẽ là do pin...

Felix: Cảm ơn

Y/n: Rất hân hạnh.

Felix: Tớ nghĩ cậu nên đi thôi, trời tối rồi.

Y/n: Không sao đâu! Tớ không thể bỏ cậu lại như thế này được! (với vẻ mặt lo lắng)

Felix: Chắc là tôi nên đến đó ngay bây giờ.

Y/n: Đi đâu chứ!?

Felix: Đó là nơi chúng tôi thường đến khi cảm thấy buồn chán. Nó giống như một ngôi nhà đối với chúng tôi vậy.

Y/n: Ồ, hay quá! Đi thôi!

Felix: Cậu chắc chắn là ổn với chuyện đó chứ!!?

Y/n: Ừm...vâng

Felix: Ồ vậy thì được rồi!

Y/n: Bạn tiến lại gần anh ấy và giúp anh ấy đứng dậy đi lại.

(Cả hai người cùng đi theo con đường khác, con đường đó hầu như chỉ toàn cây cối khô héo)

*Sau khi đi bộ 15 phút, anh ấy cảm thấy yếu và khó di chuyển.*

Felix: Tôi mệt rồi

Y/n: Để tôi giúp bạn.

(Bạn tiến lại gần anh ấy, ôm lấy anh ấy và cố gắng hỗ trợ anh ấy)

(Rồi cả hai cùng bắt đầu đi bộ)

*Bạn quay sang hỏi anh ấy điều gì đó và thấy anh ấy rất mệt mỏi, không đủ sức nói chuyện nên cả hai cùng đi bộ.*

*Cả hai cùng ra đến đường chính*

Felix: Chúng ta bắt taxi đi.

y/n: Ồ, được rồi.

*Cả hai người đều đeo khẩu trang*

(Cả hai cùng nhìn ra ngoài từ trong taxi. Cả hai đều rất mệt mỏi.)

*Bạn đã đến nơi*

(Nó giống như một ngôi nhà nhưng không có ngôi nhà nào ở gần đó cả)

(Bạn giúp anh ấy tìm chìa khóa)

Felix: Lấy thêm chìa khóa.

Y/n: Bạn đã lấy được chìa khóa chưa?

Felix: Vâng! Chúng ta vào trong thôi.

(Mở cửa và cả hai cùng bước vào trong)

(Nó giống như một ngôi nhà bình thường, với tất cả những đồ đạc quan trọng của họ)

Có/Không: Anh/Chị có thường xuyên đến đây không?

Felix: Không hẳn. Nó chỉ là một nơi mà chúng ta tìm thấy sự bình yên hoặc luyện tập mà không bị quấy rầy.

Y/N: Ồ được rồi

(Bạn bảo anh ta ngồi xuống ghế)

(Khi bạn ngước nhìn lên... Bạn sẽ nhận ra rằng)

*Hai người đang nhìn nhau. Bạn để ý thấy những vết tàn nhang trên mặt anh ấy.*

Y/n: trong suy nghĩ của bạn (Ôi trời! Anh ấy dễ thương quá!)

(Anh ấy đưa mặt lại gần bạn hơn)

(Nắm lấy mặt bạn và bắt đầu hôn bạn)

*BÙM*

*Bạn bước ra khỏi trí tưởng tượng và nhìn Felix*

(Anh ấy ghé sát mặt vào bạn và đưa tay lên đầu bạn và...)

(Loại bỏ lá khô và tất cả bụi bẩn khác bám trên tóc.)

Felix: Nhiều lắm!

Y/n: (Trong đầu bạn) CÓ PHẢI CHỈ LÀ ẢO TƯỞNG KHÔNG!!!!? TRỜI ƠI!!!)

Felix:*Mỉm cười*

Y/n: Ồ vâng.

(Bạn cảm thấy xấu hổ)

Y/n: Chắc là mình nên về nhà thôi.

Felix: Giờ thì sao!?

Y/n: Vâng!

Felix: Tôi đoán giờ thì quá muộn rồi.

Y/n: Ừm...vâng, nhưng tôi cần phải đi. Tôi sẽ gọi xe.

Felix: Ồ, được rồi.