Đám mây nhỏ của mặt trời 💜

02

Có người từng nói với em: Cố chấp quá, không có kết quả tốt đâu. 
  Em không biết liệu bản thân mình có cố chấp không, em cũng không hiểu thế nào là cố chấp, em chỉ biết nếu ngày ấy em không vô tình gặp anh, cuộc sống của em sẽ tẻ nhạt vô cùng. 
   Anh có biết không, trước khi gặp anh cuộc sống của em chỉ là đi học, về nhà rồi đi học. Tẻ nhạt quá anh nhỉ. Khi ấy em chỉ biết rằng em đang sống vì trái tim còn đập, em biết rằng em cầm phải sống, nhưng sống vì điều gì, em cũng không biết nữa. Cho đến một ngày em vô tình biết đến anh em mới biết thế nào là thực sự sống. Em vẫn nhớ tối ấy là một ngày thoáng mát hiếm hoi giữa những ngày hè oi bức, vô tình em bắt gặp nụ cười rạng rỡ của anh em đã tự hỏi vì sao một người lại có thể cười vui vẻ đến thế, hạnh phúc đến thế? Ở anh em thấy tò mò, rồi thú vị rồi là thấy thân quen. Em dần biết rõ hơn về anh, về nhóm, về sự cố gắng vượt qua bóng tối của mọi người, về những góc khuất sau ánh hào quang trên sân khấu. Em ngưỡng mộ anh vì có ước mơ để phấn đấu,có mục đích để tồn tại, có 6 người anh em ở bên mỗi khi cần, em đã ước rằng mình cũng có động lực, có ước mơ, chứ không nên cô độc như này. Và rồi em đã có động lực cho bản thân em, đó là mọi người yêu thương em, là bản thân em, và cũng là anh nữa. Có lẽ giữa ngã rẽ của sự lựa chọn: hoặc là cô độc, hoặc là sống hết mình trong những ngày tháng thanh xuân, em đã biết mình nên đi lối nào.
   Viết nhiều như vậy, em chỉ muốn cảm ơn anh đã không từ bỏ, dù có vấp ngã đến trầy da cũng đứng dậy quyết tiến về phía trước, để em tìm thấy động lực cho mình, và tìm lại những rung động nơi trái tim đã mất. 
Hà Nội, 12/08/2021