Mọi người bảo chữ “thương” nặng lắm, đừng tuỳ tiện nói ra với một người khi sự thật chỉ là thích hay yêu, vậy mà lúc nào em cũng nói mình thương jungkook, ai hỏi em có gánh được sức nặng của từ “thương” không.
Jungkook, thật ra, khi nhìn anh em đều bất giác nói thương anh như thế, mà em khi đó không suy nghĩ quá sâu xa, một chữ “thương” đó của em nhẹ bẫng như cách đánh vần hay gõ nó trên phím, nhìn vào mắt anh, và mong có thể thương anh thật lâu ít nhất là đến khi anh nói anh không cần.
Em cũng có thể đặt nặng từ “thương” mà suy nghĩ, ai hỏi em như thế còn nói thương anh được nữa không. Em vẫn sẽ thản nhiên mà đáp rằng: được chứ, khó khăn, nhưng không có nghĩa là không thể.
Anh có biết vì sao em vẫn nhẹ nhàng thốt ra câu thương anh dễ dàng đến thế? Trong khi em cũng có thể đặt nặng nó như bao người? Jungkook của em thanh thuần và đơn giản, em cũng chỉ muốn thương anh theo cách đơn giản và bình dị nhất thôi.
Vì, em thương anh. Thương hơn bất kì ai hay điều gì trên đời.
