Nghe lại những bản nhạc mà chúng ta từng cùng nhau nghe trong giấc mơ.
Anh ấy kể một câu chuyện cười vui nhộn về một ông già.
Tôi chết mỗi lần chơi game với bạn bè.
Anh ta càu nhàu, nói rằng anh ta có biệt danh là Seungtojuk.
Trước đây nó từng vươn tới Lina.
Trong giấc mơ, Lina được đưa đến nơi cô ấy muốn đến.
Để tiếp thêm can đảm cho Lina, người không thể chơi những trò chơi mạo hiểm.
Tôi cũng dành thời gian vuốt ve một chú cún con dễ thương.
Seungyeon.
Hả?
Tôi đang mơ.
Hãy mơ một giấc mơ khác trong giấc mơ này.
Trong giây lát, Seungyeon cảm thấy lo lắng.
Đôi khi tôi mơ dù biết mình đang mơ.
Cảnh tượng lúc nào cũng giống nhau.
Tôi nằm mơ thấy mình đang nằm trong phòng bệnh viện.
Mỗi ngày bạn đều đến với tôi.
Tôi hát những bài hát và kể những câu chuyện về bạn bè của mình.
Tôi muốn chuyển đi, nhưng tôi không thể.Thật kỳ lạ phải không? Mơ trong giấc mơ...
Nước mắt lại rơi trên má Seungyeon.
Seungyeon... tại sao... tại sao cậu lại như vậy...
Không... Có cái gì đó bay vào mắt tôi...
Lina cảm thấy xấu hổ vì những giọt nước mắt của Seungyeon.
Anh ấy nhìn Seungyeon với vẻ lo lắng rồi trầm ngâm suy nghĩ một lát.
Seungyeon.
...hả?
Tôi có thể hỏi bạn một điều được không?
Bạn ở đâu?
Bạn sẽ trả lời thành thật chứ?
Gì..
Có phải thật là tôi đang nằm trong bệnh viện không?
