[Cho Seung-yeon] Gió xuân thổi
8. Giá như nó có thể không thay đổi

WOODZ119
2020.03.09Lượt xem 129
Bạn đã tìm thấy tôi rồi, phải không?
Seungyeon không thể nhìn Lina.
Nước mắt làm nhòe đi vẻ ngoài của Lina.
Bạn ổn chứ?
Lina tựa lưng vào Seungyeon.
Tôi cũng đoán trước được phần nào. Đó là lý do tại sao tôi không thể tỉnh dậy khỏi giấc mơ của mình.
Chắc hẳn đã có chuyện gì đó không ổn. Chắc hẳn đã có chuyện gì đó khiến tôi không ngủ được.
Seungyeon không thể nói gì.
Cảm ơn Seungyeon.
Lina mỉm cười rạng rỡ. Nước mắt lưng tròng trong đôi mắt hình trăng khuyết của cô.
Thực tế thì bạn cũng đã làm tôi hạnh phúc.
Seungyeon cúi đầu trước lời nói của Lina.
Seungyeon...
....hừ.
Tôi cảm thấy thời gian của chúng ta sắp hết rồi...
Lina vừa nói vừa ngắm nhìn những cánh hoa anh đào rơi rụng.
Tôi đã ước một điều khi vẽ cây hoa anh đào này trên tấm bưu thiếp.
Tôi muốn gặp bạn trước khi hoa anh đào rụng.
Có lẽ ước muốn của tôi quá tha thiết.
Phải chăng bạn đã nghe thấy?
Khi hoa anh đào rụng
Bạn không thể đến đây nữa, đúng không?
Lời nói của Lina bỗng khiến Seungyeon giật mình tỉnh ngộ.
Điều đó có nghĩa là gì?
Thời gian bạn ở đây đang giảm dần.
Vì hầu hết các cánh hoa trên cây này đã rụng hết.
Đôi mắt của Lina ngập tràn nỗi buồn.
Tôi không ngờ rằng việc hoa anh đào rụng lại có thể là một điều buồn đến thế.
Không đời nào. Thật là vớ vẩn...
Tình huống này thật vô lý, Seungyeon à.
Nếu là Seungyeon.
Không. Đừng nói với tôi.
Seungyeon quay lưng lại với Lina và nói
Tuy nhiên... Seungyeon...
Lina nắm lấy cánh tay của Seungyeon.
Sau đó Seungyeon kéo tay Lina.
Hãy bịt miệng kẻ đang nói lại.
Seungyeon nói, rồi rời môi khỏi môi cô ấy.
Tôi không muốn nghe điều đó ngay bây giờ.