- Jihun...
- Này, chúng ta vào trong trước đã.
- Bạn đã khóc à?
- Không... Tôi không khóc.
- Mặc dù mắt bạn đang đỏ hoe?
- Vâng, tôi đã khóc...
- Nào, tớ sẽ ôm cậu.
Po-ok -
- Ugh... thở dài
- Tại sao anh trai tôi lại buồn bã như vậy?
- Bạn có thể cho tôi biết không?
- Ồ...
- Được rồi... Hôm nay tôi không đi học...
- ừm
- Nhưng... tôi nhận được tin nhắn từ bọn trẻ...
- Những đứa trẻ mà tôi hay chơi cùng thường hay buôn chuyện và tung tin đồn.
- Đau đớn thôi đã đủ buồn rồi... nhưng bị bạn bè phản bội còn buồn hơn nữa... đúng không?
- Chắc hẳn anh đã trải qua thời gian khó khăn, phải không em trai?
- Hôm nay bạn có muốn ở bên tôi không?
- Vì dù sao cũng đã muộn rồi
- Với bạn...?
- Vâng..
Tôi nghĩ mình không nên để Soonyoung ở một mình vào những ngày như thế này.
Tôi quyết định ngủ lại nhà Sunyoung.
- Này, có thật là lúc nãy cậu nói cậu nhớ tớ không?
- Ừ... Thật sao?
- Vậy thì tôi nghĩ bây giờ nói về chuyện này cũng được rồi.
- Gì.. ?
- Em thích anh, hyung.
- .....Tôi cũng vậy
- Tôi cũng thích nó.
Tôi đã hôn Sunyoung.
Cảm giác thật tuyệt và nụ hôn thật ngọt ngào.
Đừng khóc nữa.
Vì tôi đang ở đây.
