Dahyun: Cậu ổn chứ? Có chuyện gì vậy?
Park Woo-yeo đã tự cắt cổ tay mình.
Máu chảy ra từ cổ tay tôi.
Park Woo-yeo: Hahaha
Dahyun: Giờ cậu cười rồi à?
Tôi e rằng Wooyeo sẽ lại làm vậy nữa.
Tôi lấy con dao cắt.
.
.
.
Lớp học
(Tiếng động vọng lên từ sân thượng) Park Woo-yeo: Gyaaaaah!!
Giáo viên: Điều này có nghĩa là gì?
Kim Nam-joo: Tôi sẽ đi rồi quay lại.
.
.
.
.
Sân thượng
Kim Nam Joo: Chuyện gì đang xảy ra vậy...
Nam chính không thể tránh khỏi hiểu lầm.
Tôi đang cầm một con dao trong tay và Wooyeo đang rất đau đớn...
Dahyun:??!! Không, Namjoo, không phải vậy...
Kim Nam Joo: Được rồi!!!!
Nam chính đã quát mắng tôi.
Park Woo-yeo: Nam-jju, tên đó lại làm thế nữa rồi...
Kim Nam-joo: Mau đến phòng y tế thôi.
Nam-ju cùng Woo-yeo đến phòng y tế.
Nước mắt tôi trào ra mà tôi không hề hay biết.
Dahyun: Ờ... ừm... thật sự... không phải tôi...
.
.
.
.
/[Điểm Thành phố Namju]
Kim Nam-joo: Thưa thầy, em đây
Y tá: Ôi trời! Cần phải điều trị nhanh chóng.
Kim Nam-joo: Cứ tiếp tục đi
Park Woo-yeo: Cậu đợi một chút nhé?
Kim Nam-joo: Tôi sẽ đợi
Park Woo-yeo: Đúng vậy!
Kim Nam-joo: (Tôi không cố ý hét lên...)
Park Woo-yeo: Cậu đang làm gì vậy?
Kim Nam-joo: Hả? Xong chưa? Đi thôi.
Park Woo-yeo: Đúng vậy!
Tôi vừa leo cầu thang vừa nói chuyện với Wooyeo.
Kim Nam-joo: Nhưng... Dahyun có thực sự như vậy không?
Park Woo-yeo: Ừ...ㅠ Bỗng nhiên họ gọi tôi lên sân thượng
Nói những câu như "Tôi không thích nó" hay đại loại thế...
Kim Nam-joo: Điều đó có đúng không?
Park Woo-yeo: Đúng vậy...đúng rồi!!
Và cậu đang hẹn hò với anh ta à?
Kim Nam-joo: Sao anh biết vậy?
Park Woo-yeo: Tôi có thể nhận ra ngay chỉ bằng cách nhìn vào nó.
Tôi nghe nói cô ấy khá là quyến rũ?
Kim Nam-joo: Cái gì?
.
.
.
.
Sân thượng/[Góc nhìn của Dahyun]
Dahyun: Thật sự... tại sao mình lại ở đây?
Tôi nghĩ thà chết còn hơn sống như thế này...
Khoảnh khắc tôi sắp ngã khỏi mái nhà
(chụp ảnh)
Dahyun:??
Lee Do-yoon: Cậu đang làm gì vậy?
Dahyun: Anh là ai?
Lee Do-yoon: Bộ bài Lee Do-yoon
Dahyun: À, anh chàng đàn anh năm hai đó...
Lee Do-yoon: Nhưng anh đang làm gì ở đây?
Dahyun: Còn anh thì sao, đàn chị?
Lee Do-yoon: Tôi...
Dahyun: Ừm?
Lee Do-yoon: Tôi ra ngoài hít thở không khí trong lành!
Dahyun: Ugh...
Lee Do-yoon: Ờ... bạn đang cười à?//
Dahyun: Tớ xin lỗi haha
.
.
.
Kim Nam-joo: Vào trước đi
Park Woo-yeo: Ừ? Hiểu rồi~
Kim Nam Joo: (Tôi phải đi hỏi Dahyun...)
.
.
.
Sân thượng
Tôi nhanh chóng trở nên thân thiết với người tiền bối của mình.
Dahyun: Tôi... đang gặp khó khăn...
Lee Do-yoon: Tại sao?
Dahyun: Bạn trai tôi hiểu lầm tôi...
Chuyện đó đã xảy ra từ lâu rồi, nhưng tôi từng bị bắt nạt...
Nước mắt tuôn rơi từ khóe mắt tôi.
Lee Do-yoon: Cố lên nào...
Dahyun: Ugh... Ugh... ㅠㅠ
Tôi đã khóc trong vòng tay của người anh/chị lớn.
Lee Do-yoon: Chắc hẳn rất khó khăn...
Cạch (tiếng cửa trên mái nhà mở ra)
Kim Nam Joo:??!!
Nam chính lại hiểu lầm rồi.
Kim Nam-joo: Kim Da-hyun, hai người chia tay đi.
Dahyun: Cái gì...?
