
Tôi không hiểu sao mình lại cố gắng sống đến thế, đánh mất chính mình đến nỗi đau đớn tột cùng. Nỗi đau quá lớn đến mức nước mắt cứ tuôn rơi mà tôi không hề hay biết, và tôi phải lén lau đi, tôi như bị mắc kẹt trong một vũ trụ tăm tối, trống rỗng. Tôi phải chịu đựng bao nhiêu nữa mới thoát khỏi nơi này? Tôi thậm chí không còn sức để chịu đựng thêm nữa. Tôi phải đánh mất chính mình đến mức nào nữa? Tôi phải chịu đựng thêm bao lâu nữa? Tôi không còn sức để chịu đựng một mình trong thế giới trống rỗng và đáng sợ này nữa. Làm ơn hãy cứu tôi. Tôi không muốn tiếp tục đau khổ và lén nuốt nước mắt nữa. Làm ơn hãy cứu tôi.
