người Hopi của tôi

Có anh là tốt nhất

Sống cùng với anh, tôi mới nhận ra rằng, anh tốt với tôi như thế nào

Anh có thể vì tôi phát sốt mà túc trực cả đêm ở bên cạnh tôi, chăm sóc, lo lắng cho tôi

Anh có thể vì 1 tiếng gọi nũng nịu của tôi mà mua cho tôi bánh kem, thứ tôi yêu thích nhất mặc dù anh luôn nói những thứ đó không tốt cho tôi

Anh có thể vì tôi rơi nước mắt mà lại đau lòng, có thể sợ tôi khóc mà không đành lòng giận dỗi

Anh có thể vì tôi gặp nguy hiểm mà đau xót, trừng phạt những ai gây tổn thương tôi và còn vì tôi mà rơi lệ, đau lòng

Có lẽ chính vì vậy nên tôi luôn sinh ra cảm giác muốn anh chỉ thuộc về riêng mình tôi, hơn tất cả chỉ muốn anh luôn ở bên và bảo vệ, chỉ vì người khác đụng anh 1 chút , nói với anh đôi ba câu là tôi liền cảm thấy phiền lòng

Không phải là tôi không tin tưởng anh, chỉ là sợ anh có người khác, là sợ anh vì cô ấy mà nhẫn tâm để tôi lại một mình nơi thế gian. 

Cũng bởi vì anh luôn tốt với tôi nên tôi luôn có vài suy nghĩ: " Nếu một ngày anh hối hận, có thể nào sẽ lựa chọn thoát khỏi vũng bùn là tôi để tìm đến con suối trong lành, một phát vẩy sạch toàn bộ lấm lem, sẽ đem tôi hoàn toàn trở thành người thừa, không còn quan trọng trong cuộc sống của anh hay không? 

Là vì có anh, tôi luôn cố gắng gần như là hoàn hảo để có thể xứng đáng ở bên cạnh anh, để người ngoài khi nhìn vào sẽ không nói tôi là 1 đứa ăn bám, 1 người con gái vì tiền nên mới luôn dựa dẫm vào anh

Là vì có anh nên tôi mới kiên cường sống tiếp, ít ra cũng có thể ở bên anh, cùng anh đi khắp mọi nơi trên thế giới, nhiêu đó thôi cũng đủ rồi.