~Cò giấy~
"Này, cô ơi!" Tôi quay về phía phát ra giọng nói. Tôi khịt mũi rồi đánh vào tay cô ta.
"Đừng gọi tôi như thế. Tôi không thích." Tôi nói, giả vờ tức giận.
"Được rồi, Công chúa," anh ta cười khúc khích. Ngọt ngào. Anh ta đáp xuống ngay bên cạnh tôi.
"Ish. Taeyong, cậu vẫn không thay đổi."
Taeyong gật đầu. "Không phải Siêu Nhân." Hết lần này đến lần khác, cánh tay của cậu ta trở thành mục tiêu của những cú đánh của tôi. Thực ra cũng không mạnh lắm. Nhưng cậu ta rên rỉ, đồ yếu đuối.
"Có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi, thu hút sự chú ý của anh ấy trở lại.
"Đi thôi. Như thường lệ." Taeyong lập tức bước đến chiếc xe đạp của mình. Chiếc xe đạp màu xanh yêu quý của cậu, vốn đã bắt đầu rỉ sét.
"Taeyong," tôi gọi khi ngồi ngay phía sau cậu ấy. Cậu ấy bắt đầu đạp xe.
"Hừm?"
"Cậu không thấy mệt mỏi vì ngày nào cũng phải mua giấy origami màu sao?" Tôi hỏi khẽ nhất có thể. Taeyong lắc đầu.
"Tôi sẽ không cảm thấy nhàm chán. Đó là lời hứa của tôi. Trước khi mọi điều tôi hằng mong ước trở thành sự thật. Tôi nhớ anh ấy. Thật sự là vậy."
"Taeyong…" Chết tiệt. Mắt tôi lúc nào cũng cay xè mỗi khi nhắc đến chuyện này. Taeyong bật cười khi thấy tôi im lặng.
"Đừng khóc. Làm một con hạc giấy không khó. Không sao đâu, một ngày nào đó Chúa sẽ ban cho tôi điều ước."
Không hiểu sao, những lời anh ấy nói lại làm trái tim tôi ấm áp. Cầu mong Chúa lắng nghe lời cầu nguyện của anh, Taeyong.
Đừng cướp người mà anh đã cầu hôn em 😡💢

