[Truyện ngắn] Đêm đông.

Đêm đông này, tôi muốn nhớ về một người nào đó mà chẳng vì lý do gì cả.

Đêm đông này, tôi muốn nhớ về một người nào đó mà chẳng vì lý do gì cả.

/

Như thể báo hiệu sự bắt đầu của mùa đông, những bông tuyết trắng tinh khôi rơi từ trên trời xuống, xuyên qua lớp băng giá.

Và rồi, với một cơn đau như muốn bóp nghẹt tim, tôi khạc ra một cục máu đỏ sẫm, vương vãi thành từng giọt nhỏ.

Không chỉ mái nhà của một gia đình hạnh phúc sinh sống bị bao phủ bởi những vết máu, chúng còn vương vãi quanh một chiếc xe ba bánh đậu bên vệ đường.

Tuyết rơi lạo xạo và bị giẫm đạp, ép xuống tạo thành những dấu chân.

Tuyệt. Đôi mắt trắng muốt chuyển sang đỏ hoe khi máu đỏ phun ra.

Tôi quay sang nhìn anh ta, người đang nằm đó bất lực với đôi mắt đỏ ngầu.

Ồ, vậy là nhẹ nhõm rồi.

Tôi xòe các ngón tay, vốn đã đỏ ửng và tê cứng vì lạnh, ra và vuốt nhẹ.

Tôi sẽ sớm rời đi.

Đúng vậy, Jimin.

Tôi sẽ chờ bạn trong mùa đông lạnh giá này.

Một ngày trong tháng Mười Hai.

/

Haa-. Hơi thở tôi thở ra đông lại và tan biến thành màu trắng.

Đêm đông lạnh giá là thời điểm hoàn hảo cho sự lãng mạn.

Nhưng tại sao tôi lại buồn thế?

Hôm nay là ngày gì vậy?

Tôi bật màn hình điện thoại tối màu lên và kiểm tra ngày tháng.

Ngày 21 tháng 12.

...và tôi không có lịch trình.

Tôi lấy ra một điếu thuốc mà không có lý do gì cả và đưa vào miệng.

Đêm nay là một đêm mùa đông, và tôi bỗng dưng muốn nhớ về một người nào đó mà chẳng vì lý do gì cả.

/

Nhờ anh lao vào cứu tôi mà tôi bị mất trí nhớ. Không nhớ gì cả, tôi sẽ chôn anh ở một nơi nào đó trong trái tim mình mãi mãi.