AshtonXJin
Chúc ngủ ngon

logilu98
2020.07.25Lượt xem 3
Jin: "Em ngủ bên này giường, còn anh ngủ bên này," cậu nói, mặt vẫn còn đỏ ửng.
Trong đầu Ashton nghĩ rằng mình nghe thấy "Cậu ở đó và tôi ở đây NGỦ" mặc dù Jin dường như chỉ nói những từ đơn giản, cậu ấy có thể nói những câu tiếng Anh nhanh chóng ngay cả khi Ashton mất một lúc mới hiểu được.
Ashton: Ồ, được rồi, ổn thôi - anh khẽ cười, không hiểu cô ấy nói gì, anh đoán cô ấy cần ngủ.
Anh ta không thể rời mắt khỏi chàng trai cao lớn ấy. Cách cậu ta ngồi, cách cậu ta đi – mọi thứ về cậu ta đều hoàn hảo. Liệu một người như cậu ta có thực sự tồn tại trên thế giới này? Nhưng chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến anh ta phát điên. Anh ta vô cùng tò mò muốn biết thêm về cậu ta, những điều cậu ta thích và không thích.
Ashton: Ừm, cậu không định ăn gì trước đã à? - anh ấy hỏi với vẻ lo lắng.
Jin: -Quan sát cử chỉ của Ashton- Không, tôi đang ăn kiêng -anh ấy nhìn đi chỗ khác, có vẻ hơi buồn- Tôi cảm thấy mình đang tăng cân nên cần phải trông thật đẹp trước mặt Army.
Cô ấy để ý thấy Jin đang chạm vào bụng; có lẽ anh ấy đang đói, hoặc có thể anh ấy quá gầy.
Vì cả hai đều không hiểu nhau, Jin lấy điện thoại ra gọi cho Namjoon để nhờ anh ấy phiên dịch. Tình huống sẽ khá khó xử vì lúc đó đã rất khuya và Namjoon có lẽ đang ngủ.
Namjoon: Annyeong! Chuyện gì đã xảy ra thế?
Jin: Chào Namjoon, tớ đang ở đây với Ashton. Cậu có thể giúp tớ dịch tiếng Anh của cậu ấy sang tiếng Hàn được không? Chỉ mất vài phút thôi, sau đó tớ sẽ để cậu ngủ.
Namjoon: Vâng, tất nhiên rồi. Tôi không ngủ, tôi đang ở trong phòng thu.
Ashton: Trông em khỏe mạnh quá! Em cần ăn uống đầy đủ để giữ gìn sức khỏe - anh ấy nhấn mạnh - Nào, anh sẽ làm cho em món gì đó, em đợi ở đây nhé.
Anh đẩy Jin lên giường rồi nhanh chóng đi vào bếp tìm đồ ăn.
Ngược lại, Jin khoanh tay lại, vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Namjoon đang trực tuyến và dịch những gì Ashton nói cho bạn mình.
Namjoon: Ồ, anh sẽ cho em xem món quà mà em đang chờ đợi trên giường.
Jin: Tôi muốn học tiếng Anh, cảm ơn Namjoon đã giúp đỡ tôi - cậu ấy hơi mệt-.
Có rất nhiều tiếng ồn phát ra từ nhà bếp. Trong đó hầu như chẳng có gì ngoài trái cây và những chiếc bánh quy nhỏ.
Vậy nên khi cô ấy muốn hỏi Jin muốn ăn gì thì anh ấy đã ngủ say rồi, trong khi cuộc gọi của Namjoon vẫn đang mở.
Ashton nhìn chằm chằm vào bóng dáng Kim Seokjin đang ngủ. Anh lặng lẽ bước đi, lấy điện thoại ra. Anh nhấc máy và đi ra ngoài để hỏi Namjoon vài câu.
Ashton: Chào, bạn vẫn còn ở đó chứ? -im lặng bao trùm-
Namjoon: Chào, vâng, tôi đây. Có chuyện gì xảy ra với Jin vậy?
Ashton: Anh ấy ngủ thiếp đi rồi, nhưng tôi vẫn muốn biết, sao anh ấy lại gầy thế? Anh ấy ăn uống có đầy đủ chất dinh dưỡng không?
Namjoon: -Anh ấy khẽ thở dài- Jin, cũng như tất cả chúng ta, chúng ta đều ăn kiêng, cố gắng giữ dáng, nhưng...công ty lại quy định cân nặng lý tưởng để nhảy.
Namjoon: Nếu chúng ta tăng cân dù chỉ một chút, chúng ta phải giữ cân nặng đó. Sống đúng với bản thân mình vốn đã khó khăn rồi.
Ashton không thể tin vào những gì mình đang nghe. Anh yêu Jin quá nhiều để có thể tưởng tượng Jin phải nhịn ăn để giữ cân.
Ashton: Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh rất nhiều - anh ấy chào tạm biệt Namjoon rồi cúp máy-.
Anh nhìn qua khe cửa phòng ngủ để chắc chắn rằng cô ấy không thức dậy. Ashton lấy chiếc áo vest đen của mình đắp lên người Jin.
Ashton: Chúc ngủ ngon - vừa nói vừa nằm ngả lưng trên ghế sofa, tay vẫn cầm điện thoại của Jin-.
Vẫn tò mò về những gì có trong bộ sưu tập ảnh của cậu bé, dù không ngủ được, anh vẫn lén kiểm tra điện thoại di động rồi để nó ở nguyên chỗ cũ trước khi cậu bé thức dậy.