[Gunho Nafes] Star Gazer

Tập 1. Ahn Geon-ho

Đó là lúc tôi đang đi bộ về nhà sau khi tan học ở học viện. Ở đầu con hẻm tối om, có một người đàn ông lạ mặt đang đứng. Cao lớn, đeo kính râm, tôi kết luận rằng một người đứng lỳ như thế vào giờ muộn thì mười phần mười là đáng ngờ. Tôi cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể, tránh ánh mắt rồi bước nhanh hơn. Đừng chạm mặt, cứ đi qua thôi. Vừa lẩm bẩm trong lòng như vậy, thì cánh tay tôi đã bị nắm lấy.

 

“Á!”

 

Theo phản xạ, tôi hét thất thanh. Chỉ sững lại một thoáng vì hoảng hốt, rồi một giọng trầm thấp hạ xuống bên tai tôi.

 

“Này, này. Là tôi đây.”

 

Đầu ngón tay khẽ kéo kính râm xuống. Vừa xác nhận được gương mặt hiện ra bên dưới, tôi đã nín thở một chút.

 

“An, An Geonho..?”

 

Cái tên đã gọi sau mấy năm nghe xa lạ lăn qua đầu lưỡi tôi. Gương mặt từng quen từ hồi nhỏ đã khác đi rất nhiều, nhưng chắc chắn là An Geonho.

 

Cậu ấy đã trưởng thành từ lúc nào không hay. Cao hơn hẳn so với trước kia, đường nét cũng sắc sảo hơn. Giọng nói, ánh mắt, cả kiểu nói đùa cợt vẫn như cũ, nhưng sức nặng chứa trong đó đã khác. Có cảm giác như mấy năm thời gian chỉ đậm nét lạ thường trên khuôn mặt cậu ấy.

 

 

“Sao mà hoảng thế. Quên mặt tôi rồi à?”

“Sao không hoảng. Tự nhiên xuất hiện như thế này mà.”

 

Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi đáp lại. Đầu óc vẫn còn rối tung. Đến cả việc tính xem đã bao nhiêu năm cũng bỗng thấy mới lạ. Thế mà kỳ lạ thay, thay vì cảm giác xa lạ, cảm giác quen thuộc lại đến trước. Cái giọng điệu ung dung ấy, cái thói quen trả lời chậm nửa nhịp dù hỏi gì đi nữa. Tôi nghĩ, đúng là chẳng thay đổi chút nào.

 

“Vào nhà đi. Bố mẹ cô/chú có ở nhà chứ?”

“Này, này!”

 

Chưa kịp nghe tôi đáp, cậu ấy đã bước về phía cổng rồi. Tôi ngẩn người nhìn bóng lưng ấy một lúc rồi cũng đi theo vào trong.

 

-

 

Vừa vào đến nhà thì tình hình còn kỳ lạ hơn. Mẹ vừa thấy Geonho đã lập tức tươi cười rạng rỡ.

 

“Ôi, là Geonho phải không? Trông đàn ông hơn nhiều nhỉ.”

 

Bố cũng góp lời bên cạnh.

 

“Dạo này tôi vẫn xem tác phẩm của cháu. Lớn lên thành diễn viên giỏi rồi.”

 

Mỗi lần như vậy, Geonho đều lịch sự cười rồi lặp lại “cảm ơn”. Cái thái độ thành thạo ấy, đối với tôi lại càng xa lạ. Hồi nhỏ cậu ấy đâu có ung dung như thế trước mặt người lớn. Tôi chỉ ngồi bên cạnh nhâm nhi nước ép. Không có chỗ để chen vào cuộc trò chuyện. Không đúng, chính xác là tôi chưa chuẩn bị tinh thần để chen vào.

 

“Vẫn còn sống ở đây nhỉ.”

 

Cậu ấy vừa nhìn quanh phòng khách vừa nói. Giọng chậm rãi, ung dung vẫn y như trước. Kỳ lạ là cái sự thảnh thơi ấy khiến tôi bực mình.

 

“Cậu còn nói được nữa. Tự nhiên đến tận khu này làm gì?”

 

Khi tôi hỏi, cậu ấy chỉ cười nhạt mà không đáp. Nụ cười ấy có vẻ như đang lấp lửng điều gì đó, nhưng tôi lại bỏ lỡ thời điểm để hỏi tiếp.

 

Trong lúc chuyện này chuyện kia về tình hình gần đây cứ qua lại, không biết từ lúc nào chủ đề đã chuyển sang giữa mẹ và bố. Đó là thời điểm rất tốt để lẻn đi. Tôi đứng dậy, lặng lẽ đi về phía phòng.

Chưa đi được mấy bước thì tiếng động sau lưng đã đuổi theo. Quay lại thì là Geonho. Cậu ấy đi theo tôi bằng bước chân thản nhiên, không lọt vào mắt bố mẹ nhưng cũng chẳng buồn che giấu.

 

“Này, đây là phòng con gái, anh vào đâu thế!”

 

Tôi vội vàng chắn trước cửa. Thật ra phòng tôi mấy ngày nay còn chưa dọn, bừa bộn như một đống chiến trường. Một nửa là lòng tự trọng không muốn để người ta thấy bộ dạng ấy, nửa còn lại là sự lúng túng trước khoảng cách bỗng nhiên bị kéo sát lại.

 

“À, vậy à. Xin lỗi.”

 

Geonho chẳng nói thêm gì, ngoan ngoãn lùi lại. Rồi cậu ấy ra phòng khách chào mẹ.

 

“Cháu nghĩ giờ cháu phải về rồi. Cháu sẽ lại đến.”

“Ôi, sớm thế à? Muộn rồi thật đấy.”

“Vâng. Dù tiếc nhưng lần sau cháu sẽ lại đến.”

 

Nghe tiếng cửa chính khép lại, tôi vẫn đứng ngẩn ra trong phòng. Khuôn mặt gặp lại sau mấy năm, giọng điệu y như cũ, rồi cả câu “cháu sẽ lại đến” nói ra thản nhiên ấy nữa. Mọi thứ trong đầu tôi cứ rối thành một mớ chưa thể sắp xếp.

 

Còn đến nữa sao?

 

Tôi lặng lẽ nhìn bóng lưng cậu ấy xa dần ngoài cửa sổ. Người đã bất ngờ xuất hiện lại sau mấy năm ấy, rồi sẽ đứng trước cánh cửa này với vẻ mặt nào lần nữa, tôi vẫn chưa thể đoán ra chút nào.

 


 

Truyện đang được đọc nhiều