Lá thư đêm và sau đó

01

Cuối mùa xuân ở Seoul, và cái lạnh nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí đêm. Bạn vừa kết thúc buổi biểu diễn tại một phòng hòa nhạc nhỏ ở Hongdae, tay cầm cây đàn guitar. Sau khi đèn tắt và tiếng vỗ tay lắng xuống, bạn vô tình va phải ai đó trên đường vào hậu trường.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần jeans, đeo khẩu trang và đội mũ trễ xuống. Thoạt đầu, bạn không nhận ra anh ta. Nhưng ánh mắt anh ta, một luồng khí ấm áp vừa quen thuộc vừa xa lạ, đã khiến bạn dừng bước.

“Bạn chơi đàn guitar rất giỏi.”