[Tuyển tập truyện ngắn của Sarume]

[Truyện ngắn/Lee Dae-hwi] Cây Phong

Tôi đang đi bộ dọc theo một con đường mòn trong rừng. Chẳng chút lo lắng. Tôi chắc chắn mình đã bị lạc, nhưng rồi một cậu bé bất ngờ xuất hiện từ giữa những tán cây trải dài tưởng chừng như vô tận.







Ông ấy nhìn tôi với vẻ mặt như muốn nói, "Cậu làm gì ở đây vậy?" Rồi ông ấy cất chiếc kính thiên văn đang dùng đi. Sau đó, ông ấy mỉm cười rạng rỡ. Như thể ông ấy vừa nhìn thấy tôi vậy.





 photo"Bạn đang làm gì vậy? Nơi này thật đáng sợ."



"Tôi vừa mới đến..."



"Mau rời khỏi đây. Nơi này thực sự nguy hiểm, phải không?"




"...Nếu bạn không thích thì sao?"





photo"Vậy thì đừng đi ra ngoài nữa. Đến chơi với tớ đi. Không có bạn nào cùng tuổi với tớ cả."



"Nhưng cây phong đằng kia..."



"Điều đó có làm phiền bạn không?"



"Không... Tôi chỉ thấy nó đẹp thôi."




photo"Thật sao? Tôi có thể tặng bạn một món quà..."



"Không... thật kỳ lạ nếu đột nhiên tặng tôi một cái cây như thế... trừ khi anh là chủ sở hữu của khu rừng này..."



"Tôi sẽ đưa nó cho anh vì tôi là chủ sở hữu khu rừng này."



Tôi khẽ mỉm cười. Cậu bé cũng mỉm cười rạng rỡ. Chủ nhân của khu rừng ư? Tôi không muốn tin điều đó, nhưng cuộc sống là điều mà bạn phải tin tưởng.



Nhưng cây phong đó đẹp quá nên tôi không thể nào bỏ qua được. Nó có màu đỏ và đổ xuống rất đẹp mà không bị mục.



"đẹp.."




photo"Bạn có thích nó không?"



"Chiếc lá phong đỏ đó... Tôi nghĩ sẽ rất đẹp nếu được làm thành một chiếc đánh dấu trang."



"Để tôi làm cho bạn nhé?"



"Thật sự..?"



photo"Làm nó dễ hơn bạn nghĩ đấy."



Đó là một cậu bé làm chiếc đánh dấu sách rất nhanh. Nhân tiện, cậu ấy tên là gì? Tại sao cậu ấy lại tốt bụng với tôi như vậy?



"Cảm ơn vì đã đánh dấu trang... Nhân tiện, bạn tên là gì?"




photo"Bạn có muốn biết tên tôi không?"



Tôi gật đầu. Đúng vậy. Đó cũng là lỗi của tôi vì đã không hỏi tên người đó.


"Vậy thì tôi sẽ báo cho bạn biết."




"Tên tôi là."




photo"Lee Dae-hwi"Đúng"



Rồi anh ấy biến mất. Sau khi chỉ nói cho tôi biết tên của anh ấy. Tôi không thể quên giấc mơ đó. Bởi vì chiếc đánh dấu trang vẫn còn trong tay tôi. Tôi vẫn nhớ khuôn mặt của cậu bé tên Lee Dae-hwi.



Lee Dae-hwi.