Tôi mở mắt ra và thấy một chàng trai đẹp trai đứng trước mặt mình?!

(Tập 26) Tôi mở mắt ra và thấy một chàng trai đẹp trai đứng trước mặt mình?!

)

Bùm!! )

Cậu đang làm cái quái gì vậy!! Cậu đã hứa với tớ rồi mà!!!

Chúa: Tuyệt vời!! Ồ, bất ngờ chưa!!

Chúa: Ngươi đã sống hàng trăm năm rồi mà còn không biết gõ cửa sao?

Chúa: Ta bao nhiêu tuổi rồi nhỉ... Phù...

Bà ơi, chúng ta đã hứa rồi, sao bà không giữ lời hứa?

Thần Chết: Này, dù ta là thần, vẫn có những việc ta không thể làm được.

Gì?

Chúa: Ngươi đã sống 900 năm rồi mà vẫn không quên được cô gái đó.

Bạn đã hứa sẽ không để tôi nhớ lại.

Chúa: Đó có phải là người mà con muốn ở bên cạnh không?!

Cứ!! Cứ ở bên cạnh tôi đi!! Cậu thậm chí không thể ở bên cạnh tôi sao?!! Chúng ta không được phép làm thế sao?!

Chúa: Đó là điều mà một người muốn thú tội sao?!!

À, chuyện đó... xảy ra mà tôi không hề hay biết.

Chúa: Chắc chắn con ra ngoài vì ghen tị!! Vì cậu bé đứng cạnh cô gái kia.

Chúa Trời: Một người đàn ông 900 tuổi không thể kiềm chế cảm xúc của mình và thú nhận sao?

Chúa: Haa… Ngươi nói ngươi không làm gì cô gái đó, và con nhỏ kia, kẻ ban đầu có quan hệ với cô gái đó, đáng lẽ ra phải tìm người khác làm chuyện đó chứ không phải ngươi. Sao ngươi biết mà lại đi tìm cô ta và làm ầm ĩ lên bảo ngươi sẽ làm?

Chúa: Ta không còn cách nào khác ngoài việc làm vậy vì ta thấy có lỗi với con, nhưng con đã thất hứa trước.

Chúa: Con đã phá vỡ lời hứa trước, và vì lời hứa của chúng ta đằng nào cũng đã bị phá vỡ, nên mọi việc sẽ diễn ra ngoài dự kiến.

Nhưng dù sao đi nữa..! Tôi đã nói với bạn rằng ngay cả khi lời hứa bị phá vỡ, tôi cũng sẽ ngăn bạn nhớ đến nó…!

Chúa Trời: Ta đã nói với các ngươi rồi, dù ta là thần thánh, vẫn có những trường hợp ngoại lệ mà ta không hề hay biết!

Chúa: Ta không thể ngăn chặn những điều xảy ra khi con và ta phá vỡ lời hứa!! Con đã phá vỡ lời hứa đầu tiên rồi!

Chúa: Lời hứa của chúng ta là phần đầu tiên và quan trọng nhất. Ta không thể ngăn chặn điều gì sẽ xảy ra nếu con phá vỡ lời hứa đầu tiên. Ta có thể ngăn chặn điều đó từ lời hứa thứ hai.

….

Chúa: Ta không ngờ con lại thất hứa lần đầu tiên.

…Vậy ra đó là lý do những chuyện như vậy xảy ra…?

Chúa: Con đã chọn đúng, cậu bé này vừa mới chào đời sau hàng trăm năm.

Chúa: Con mụ từng bám lấy cô gái kia đã sống sót một cách ngoan cường và lại bám lấy cô gái kia lần nữa.

Chúa: Nếu cô gái đó còn sống, hai người sẽ không thể gặp nhau, hai người biết điều đó mà.

Chúa: Sẽ an toàn hơn cho cô gái đó nếu không có con ở bên cạnh.

Tại sao chúng ta lại ghi nhớ những kỷ niệm về những người vừa qua đời?

Chúa: Ý con là con sẽ cứu đứa trẻ đó sao?

Chúa: ...Chắc hẳn ông ấy cũng biết lý do mình chết và những đau khổ mà người khác đang phải chịu đựng vì ông ấy.

Sao cậu lại làm thế này, thật sự đấy!! Cậu thậm chí còn làm những trò bẩn thỉu này để chắc chắn là tớ không nhớ gì cả!!

Chúa: Ta có bảo con làm thế không?! Con đã nói con sẽ làm! Con đã nói con sẽ gặp cô gái đó chỉ một lần thôi mà!

Lẽ ra tôi không nên nhớ lại những ký ức đó ngay trước khi chết..!!

Chúa Trời: Mọi ký ức đều được ghi nhớ bắt đầu từ ký ức gần đây nhất.

Chúa: Đây là lần thứ hai rồi. Đây đã là kiếp sống thứ ba của cô ấy rồi.

Chúa: Nhưng ta cũng thắc mắc, tại sao ký ức về kiếp sống đầu tiên của ta, ngay trước khi ta chết, lại hiện về, còn ký ức về kiếp sống thứ hai thì không?

Chúa: Con sẽ nhớ lại nhiều ký ức hơn từ ngay trước khi con chết, và con sẽ biết toàn bộ sự việc, và đôi khi thậm chí cả những ký ức từ trước đó cũng sẽ quay trở lại.

…người thích nhìn thấy mình chết…

Chúa: "...Chúng ta không thể làm gì được. Đó là trách nhiệm của chính cậu ấy."

Ha... Vậy tại sao Park Jimin lại lấy lại được trí nhớ?

chúa: ….

Sao ông ấy lại nói đó là di chúc của ông ấy?

Chúa Trời: Ngài đã lập giao ước với ta.

..Gì?

Thượng đế: Khi ông ấy qua đời và gặp tôi, ông ấy đã yêu cầu tôi nhắc lại cho ông ấy về kiếp trước, nơi ông ấy đã được tái sinh nhiều lần.

Chúa Trời: Đó là lời nguyền mà chính Ngài tự giáng xuống.

Chúa Trời: Ta không thể ngăn cản hắn. Ta biết rõ mối quan hệ giữa họ như thế nào, nên ta đã cố gắng ngăn cản hắn, nhưng hắn quá ngang bướng...

mẹ!!!

Chúa: Ta đã bảo con đừng gọi ta là Mẹ khi ta đang làm việc rồi mà!!

Đúng vậy! Bạn có phải là kiểu người luôn phải giữ vững lập trường và bình tĩnh không?

Nếu tôi nói mình là mẹ, tôi sợ rằng cô ấy sẽ bị ràng buộc bởi danh xưng "mẹ" và đánh giá tôi dựa trên cảm xúc cá nhân của cô ấy.

chúa: ….

Nhưng tôi vẫn là con trai của mẹ tôi.

Và anh đã hứa với tôi điều đó khi chúng ta làm việc cùng nhau.

Chúa: Ha... Hai người đó cũng có duyên phận gắn bó với nhau. Chỉ cần nhìn họ là có thể nhận ra điều đó.

….

Chúa: Taehyung, nếu ta nói chuyện lạnh lùng như một người mẹ chứ không phải như một người mẹ thực thụ, thì điều đó sẽ tốt hơn cho hai người kia, không có con.

Chúa Trời: Nếu không phải vì con, hai người họ đã có thể tiếp tục mối quan hệ tốt đẹp ngay cả khi trưởng thành, và cô gái đã chờ chàng trai đi nghĩa vụ quân sự, và họ đã định mệnh sẽ sống hạnh phúc bên nhau mà không gặp vấn đề lớn nào và cuối cùng kết hôn.

….

Chúa Trời: Trong kiếp này, hai người đó định mệnh phải ở bên nhau. Nếu không phải vì con, họ đã có con và sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau.

….

Chúa: Ngay từ kiếp sống đầu tiên... họ đã luôn đứng đầu...

Chúa: Ta biết điều đó khó khăn, nhưng hãy buông bỏ đi...

(Khóc) Em nhớ anh…

chúa: …

Tôi chỉ muốn được ở bên cạnh anh ấy…

Người bạn thân nhất của tôi… Người phụ nữ tôi yêu thương nhất…

Chúa: … Haa…

Mẹ đã chứng kiến ​​cảnh ba chúng tôi ở bên nhau... (Khóc nức nở)...

Ngay cả bây giờ, mỗi khi ngủ, tôi lại quay về thời điểm đó... thở dài... Ngay cả khi tôi quay về thời điểm đó trong giấc mơ, bất kể bằng cách nào, kết cục trong giấc mơ của tôi luôn là một kết cục bi thảm...

Chúa: Taehyung

Ngay cả trong giấc mơ đó, tôi… cũng không thể cứu được ai…

Chúa: "...vì vậy ta đã cho con vào đó, con biết đấy, bởi vì con ở giữa họ."

…Tôi không biết

Chúa: Chắc hẳn rất phức tạp. Con đã trải qua chuyện này 400 năm trước… và đến hai lần. Tại sao con lại đưa ra lựa chọn như vậy?

...cả hai lần...kết luận đều giống nhau...

Chúa: Con có còn hy vọng rằng lần này con có thể thay đổi mọi chuyện không?

chúa: …

Giờ thì... làm ơn đừng để tôi nhớ thêm bất cứ điều gì nữa...

Chúa: Cái gì?

Nữ chính đang gặp khó khăn... Cô ấy sợ hãi... Jimin cũng lo lắng...

Tôi không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó... Và tôi cũng không muốn Park Jimin nhớ lại khoảng thời gian đó...

Chúa: Con nói thật chứ?

…hừm…

Chúa: ...người nào muốn điều đó, khi anh ta quay lại một lát, anh ta sẽ hôn và tán tỉnh người đó.

Ôi, mẹ ơi..!

Nhưng bằng cách nào mà anh ta lại thoát ra được...?

Chúa Trời: Ký ức của cô gái vẫn chưa trở lại. Vì vậy, linh hồn của cô ấy vẫn bị giam cầm ở phần sâu thẳm nhất trong tâm trí.

...Dù sao thì nữ chính vẫn là nữ chính, đúng không...?

Chúa: Vâng, đúng vậy

...Vậy thì không sao cả... Tôi chỉ cần ở bên cạnh anh ấy thôi...

Chúa: … Nếu khó đến thế, hãy cố gắng vượt qua.

Chúa Trời: Ta sẽ cố gắng giữ vững bằng cách ở bên cạnh và bảo vệ họ.

Sao bạn có thể làm thế... Họ đang hẹn hò mà...

Chúa: Ta biết

Chúa: Con không thấy lại cảnh tượng đó sao? Con đã từng thấy trước đây rồi mà?

Trước đây... lúc đầu tôi không thích nó...

Chúa: ...Ôi trời...con trai ta ngốc đến thế sao?

Gì?

Chúa: Người con trai mà ta biết là người luôn bảo vệ dân mình bằng mọi giá, nhưng đứa trẻ trước mặt ta bây giờ dường như đang cố gắng bảo vệ họ từ xa bằng mọi giá?

Vừa nãy anh bảo tôi đừng ở bên cạnh anh nữa.

Chúa: Ta đã nói với các con rằng ta đang nói với tư cách là một vị thần, chứ không phải một người mẹ.

...Vậy nếu tôi nói điều đó với tư cách một người mẹ thay vì một vị thần chết thì sao?

Chúa: Ngươi bị làm sao vậy, đồ ngốc? Nếu ngươi khóc lóc và la hét như thế, và điều đó khiến ngươi cảm thấy tồi tệ, hối hận và đau lòng mỗi khi nghĩ đến, thì ngươi nên đi bắt hắn đi.

Chúa: Con... không bao giờ có thể nhìn thấy họ bên nhau. Con không đủ tự tin để vượt qua khó khăn đó và chứng kiến ​​cảnh tượng ấy.

Chúa: Ngươi có sợ phải chứng kiến ​​họ chết thêm lần nữa không?

...hừm...

Tôi đã chứng kiến ​​quá nhiều người chết ngay trước mắt mình...

Yeoju nữa... Jimin nữa... Mẹ nữa...

chúa: ….

Liệu tôi có thể làm tốt... Liệu tôi có thể bảo vệ nữ chính một cách tốt nhất...

Chúa: Con muốn thành công, con cũng muốn họ nhớ đến con.

Chúa: ...Nếu mẹ có nói với con điều gì, thì đó là ký ức của họ phụ thuộc vào trái tim con.

..Gì?

Chúa: Nếu các con muốn họ nhớ đến các con, ký ức của họ sẽ quay trở lại.

...Cái gì?! Cậu không hề nói như vậy!ㅡㅡ

Chúa Trời: Vậy nên giờ ta nói cho con biết. Dù ta là thần, ta vẫn là một người mẹ. Làm sao ta có thể ngồi yên và nhìn con trai mình làm như vậy mỗi ngày được?

…À…Mẹ tôi…

Sao cậu lại trở thành thần được vậy... Thật sự không hợp với cậu chút nào...

Chúa: Hãy im lặng và hành động với một ý chí kiên định. Nếu không, ta sẽ đối xử với con như một vị thần, chứ không phải như một người mẹ.

Được rồi, tôi hiểu.

Mẹ là tuyệt nhất