allofmylove; jungkook.

18.08.20

Em đã lớn lên,

Em đã lớn lên trong căn phòng tập chật chội, nơi đôi bức tường chỉ cách nhau vài bước chân dài. Em đã lớn lên bên những nhịp điệu thăng trầm của từng lời ca, những chuyển động nhanh chậm nhịp nhàng của bước nhảy, em sống mà nghe những tiếng két két chói tai do đôi giày thể thao cũ ma sát với nền nhà, em sống mà chịu những tiếng thở hổn hển, những giọt mồ hôi rơi trên mặt, thẫm đẫm cả áo quần sau những bài tập vũ đạo. Em lớn lên, trưởng thành trong môi trường khác lạ khi em vừa bước đến mười lăm xuân đầu, em rụt rè, ngại ngùng và gượng gạo. Nhưng em khi ấy ươm trong mình sự mãnh liệt từ niềm đam mê nhỏ nhoi, em ước mình có thể đứng trước mọi người được hát ca, được bay nhảy. Em đã lớn lên, với suy nghĩ mà những đứa trẻ cùng tuổi em thời ấy chẳng dám mộng mị. 

Em đã lớn lên, còn với sự tự ti, với những mặc cảm, qua những từ ngữ chẳng hay ho người ta gắn lên em. Em lớn lên với những suy nghĩ đến tổn thương, và em giấu kín, em khép lòng, đẩy mình vào vòng xoay rối nhiễu, rồi em tự trách mình. 

Em lớn lên, khi em còn quá non trẻ, em hiểu chuyện, hiểu đến đau lòng. Em chăm chỉ hơn gấp chín gấp mười lần, cậu bé chỉ chấp choáng mười bảy xuân, mang trong mình những ngổn ngang của kẻ hai, ba chục.

Và em đã lớn lên như thế.

;

Em đã sống,

Em đã sống, sống như thể chính mình không có lần thứ hai, em đã cống hiến hết mình cho những màn trình diễn, cái mà em nghĩ mình không thể phạm sai lầm, dù chỉ nhỏ nhoi. 

Em đã sống, với những người anh, những tình yêu của fan, cho fan. Em mỉm cười với những nỗ lực mình đã bỏ ra, mỉm cười với sự thành công mà khi còn là một cậu bé thiếu niên em đã luôn mơ đến. Em tự hào, nhưng không hề ngạo nghễ, em cảm ơn vì mọi người đã thích nhóm và ủng hộ. Em đã sống, ở tuổi hai mươi đẹp đẽ ấy.

Nhưng em chẳng lơ là, em sống với sự chăm chỉ vốn có của mình, lại đem hết công sức vào từng động tác, đem hết tấm lòng, tâm trí, cả tâm hồn ngây dại đặt vào từng lời ca. Em luôn như vậy, luôn sống như một chiến binh thực thụ, thắng cuộc mà không hề ngạo mạn.

Tôi cũng đã từng chứng kiến, em năm hai mươi xuân sống bên những mệt mỏi, đau nhức, nhưng em không than một lời, em không yếu đuối trước mắt ai một lần, em tự chịu, đem tấm lưng đau ngặt đi, đôi chân dập dìu, cổ họng khô rát vào góc tối, và em khóc, em dằn vặt, không một ai thấy, không một tiếng nấc nào. 

Em đã sống khó khăn như thế nào, chỉ mình em biết thôi, nhưng em thương fan của mình rất nhiều, và tình yêu ấy em luôn thể hiện rõ ràng nhất mỗi khi em xuất hiện. Và tôi cũng thương em, cậu bé năm nào nay đã lớn khôn trưởng thành, nhìn vào em, tôi thấy được sự chân thành.

Em đã viết và hát rằng, ngày em lớn lên ấy, cùng tuổi với em, bạn bè đang đợi ga tàu điện để đến trường đến lớp, ngày ngày cật lực bên sách, bên đèn, ngày ngày chạy đua nhau với những điểm số, còn em, em thì đang cố tranh thủ chợp mắt trên chuyến bay dài đến nơi đất lạ, và rồi em đứng trên sân khấu rực sáng ánh đèn màu, trước hàng vạn con người, tay cầm mic, em ca, em nhảy, với hạnh phúc và một chút mệt nhoài. 

Em đã lớn lên khác biệt và sống cũng trầm lặng. 

Với tôi, đáng nhớ nhất, là ngày em được đeo trên ngực trái chiếc huân chương văn hoá danh giá ấy, vì em đã sống với lẽ bình thản nhất, vì em chẳng cao ngạo, cũng chẳng ganh đua, vì em đứng trên bục cao hào nhoáng mà vẫn luôn miệt mài cố gắng hơn. Vì em, em xứng đáng với những nỗ lực và chăm chỉ của mình. Người trẻ tuổi nhất nhận được huân chương chiến công văn hoá từ Chính phủ Hàn Quốc. Tôi đã tự hào về em rất nhiều. 

Em của tôi, em đã sống ngay thẳng như thế, đẹp đẽ và đáng trân trọng. Em của tôi, bình an là điều tôi luôn muốn dành cho em, hứa với tôi rằng em sẽ sống tốt mãi, nhé?